Lâm Liên lập tức tỉnh ngủ, cô xoa lông cho Đại Cam.
Con mèo kêu rừ rừ, rất vừa lòng với kỹ thuật của cô.
Mấy bạn học đang uể oải cũng sôi máu lên hết, kéo lại vây quanh con mèo.
"Đại Cam, phù hộ tao qua môn Triết với!"
"Ê, hình như lớn hơn lần trước?"
"Không hổ danh là mèo căng tin, lông mướt bóng ghê."
Con mèo này tên Đại Cam, là mèo hoang được căng tin A Đại nhận nuôi, mùa đông thì hay mò vào các lớp ngẫu nhiên để ngủ.
Lâm Liên xoa lông cho nó đến khi nó lim dim ngủ gục trên bàn, cô chụp ảnh gửi cho Lục Kiêu.
Lâm Liên: [(Ảnh mèo nằm gục trên tay.jpg).]
Lâm Liên: [He he, lông Đại Cam giống màu tóc cậu ghê.]
Lục Kiêu: [Tóc tôi màu đậm hơn.]
Lục Kiêu: [Và tôi không phải mèo.]
Lâm Liên không nhịn được cười, giọng điệu này thật sự rất giống mèo luôn.
Lục Kiêu: [Nó là đực hả?]
Lâm Liên: [Giờ là thái giám rồi.]
Lục Kiêu: [Tốt, khỏi phát tình lung tung.]
Lâm Liên: [Cùng gốc sinh, sao lại tàn nhẫn vậy.]
Lục Kiêu: [Hừ, tôi đâu phải giống đực chuyên phát tình.]
Lục Kiêu: [(Ăn ngon đi nào.jpg).]
Biết rồi biết rồi, cậu là bệnh kiều. Lâm Liên chống cằm, tiếp tục chọc mèo Lục.
Lúc này Bạch Đồng tới ngồi cạnh, mặt mày ngái ngủ.
Vừa thấy Lâm Liên rạng rỡ như ánh mặt trời, cô bạn liền nhăn nhó: "Yêu đương đáng sợ thật đó, vậy mà cũng lôi được cậu đi chạy bộ buổi sáng."
Lâm Liên: "He he~."
Sau khi trêu chọc Lục Kiêu tới phát điên, cô vui vẻ bỏ điện thoại xuống.
Sau khi được "hít hơi mèo điện tử" đầy đủ, cả người cô vui vẻ hẳn, đến mức trong lớp học cũng cực kỳ phấn chấn.
Trong đám sinh viên ngáp lên ngáp xuống, Lâm Liên trông cực kỳ nổi bật.
Giảng viên không nhịn được, gọi cô lên bảng. Lâm Liên cười tươi rói, trả lời đâu ra đó. Giảng viên hứng khởi, liền cộng thêm điểm chuyên cần.
Bạch Đồng nhìn bộ dạng như được nạp pin của cô, đau đầu không chịu nổi.
"Ủa là sao? Người ta nói yêu đương làm tụt IQ mà, sao cậu như ăn doping vậy?"
Lâm Liên ôm má, cười khờ: "Cậu không hiểu đâu, tớ cần tình yêu để nạp năng lượng sống á."
Bạch Đồng: "Xời... không ngờ cậu nói mình là não yêu đương lại không phải đùa."
Lâm Liên nghiêng đầu: "Tớ có đùa đâu."
Bạch Đồng nghĩ tới mấy người "não yêu đương" mình từng gặp: "Nhưng mà cũng lạ, những người đó thì u sầu, lúc nào cũng nghi ngờ người ta có thương mình không... sao cậu lại tỉnh bơ vậy?"
Ngay cả cao thủ tình trường Nhan Hứa Chi cũng từng rơi vào khủng hoảng trong giai đoạn đầu yêu.
Cô bạn tò mò hỏi: "Cậu không để ý cảm xúc của Lục Kiêu sao?"
Lâm Liên lắc đầu: "Có chứ."
Dù sao cậu cũng là nam phụ bệnh kiều yêu nữ chính trọng sinh mà.
Cô bình thản nói: "Nhưng cậu ấy có thích hay không cũng không sao hết. Dù gì tớ cũng sẽ giành được cậu ấy."
Dù là cướp hay là lừa, đã thích thì phải giành cho bằng được.
Cô có thể cho cậu tiền, cho cậu tình yêu, chỉ cần cậu thuộc về cô, cái gì cô cũng bỏ qua được.
Lâm Liên mỉm cười. Bằng không, chính cô cũng không biết bản thân sẽ làm ra chuyện gì nữa.
Ngoại hình của cô rất dễ gây hiểu lầm: thuần khiết, yếu đuối, chỉ cần nhíu mày đã khiến người khác động lòng.
Đặc biệt là đôi mắt kia, rất sáng trong, không chút vẩn đυ.c.
Nhưng khi cô mỉm cười như bây giờ, Bạch Đồng lại rùng mình.