Chương 27

"Trời ạ, ba bó tay với con luôn!" Anh chàng dắt chó bất lực, đành bế luôn con chó về.

"Tổ tông của ba, ba ôm con về được chưa!"

"Gâu!"

Một người một chó dần khuất xa.

"Ha ha ha ha!" Lục Kiêu cười sặc sụa.

Cảnh tượng trùng hợp đến mức điếng người này khiến Lâm Liên muốn độn thổ. Nhất là khi thấy Lục Kiêu đi tới, đưa tay ra, cô cảnh giác: "Gì vậy?"

Lục Kiêu cười nhẹ: "Muốn tôi bế cậu về luôn không, chó con?"

Bị cậu nhìn từ trên xuống, mặt Lâm Liên nóng ran.

Chắc do vừa chạy xong, cô cảm thấy... cũng không lạnh nữa. Mặt bắt đầu đỏ bừng. Cô lầm bầm: "Không cần đâu..."

Cô đâu phải chó con, dù có là chó thì cũng là chó giữ nhà ngầu lòi!

Thấy cô vẫn còn ngồi xổm, Lục Kiêu bèn dùng khăn buộc cổ tay cô lại.

Lâm Liên chớp mắt, tay vừa căng đã bị kéo nhẹ, cả người cô lập tức đứng thẳng dậy.

Lục Kiêu giữ đầu khăn buộc tay cô, giọng dịu lại: "Đi ăn sáng thôi."

Cảm giác này còn xấu hổ hơn nữa, người đến sân vận động ngày càng đông, cô muốn gỡ khăn ra nhưng càng gỡ lại càng siết chặt.

Lục Kiêu chờ cô giãy giụa một hồi, thấy tay cô bắt đầu đỏ mới chịu tháo ra.

Lâm Liên thở phào: "Cảm ơn."

Lục Kiêu cười nhếch môi: "Đừng khách sáo."

"... Khoan, rõ ràng cậu trói tớ mà! Sao tớ lại phải cảm ơn?" Cô chợt nhận ra điều kỳ lạ.

Hơn nữa sao cậu trói người quen tay thế? Đang định hỏi vặn thì Lục Kiêu cúi đầu giúp cô mặc áo khoác vào.

Cái khăn vừa là "xích" lúc nãy, giờ lại được quấn quanh cổ cô để giữ ấm. Lúc cậu cúi người, hàng mi dài rủ xuống.

Lâm Liên ngẩng đầu nhìn cậu. Gương mặt thiếu niên như được điêu khắc tinh xảo, khi không biểu cảm thì trông như tượng băng.

Mắt xanh như hồ nước tĩnh lặng, nhìn như nhẹ nhàng nhưng lại sâu đến nghẹt thở.

"Sao lại đơ ra nữa rồi?"

Khi cậu nhướng mày, khối băng ấy như sống lại.

Mèo lớn vươn móng vuốt, nhéo má cô một cái. Hình như Lục Kiêu cực kỳ thích nhéo má cô thì phải.

Lâm Liên chớp mắt, cố gắng bình ổn trái tim đang đập loạn: "Cậu thích ăn gì?"

"Gì cũng được."

"Không kén ăn à." Cô rúc vào khăn, gật đầu nghiêm túc: "Mèo ngoan!"

Lục Kiêu bị lời khen ấu trĩ đó chọc cười: "Đi thôi, chó con."

"Cái gì mà chó con, tớ to con lắm đó!"

Lâm Liên kiên quyết bảo vệ danh dự chó dữ của mình.

Lục Kiêu xoa đầu cô, cười cười: "Phì."

Hai người cãi nhau chí chóe suốt bữa sáng, đến khi tạm biệt, Lâm Liên còn tiếc hùi hụi.

Hôm nay cô có tiết chuyên ngành nên không thể đi học cùng cậu. Aiz, sao lại có cái thứ tàn độc như tiết sáng sớm chứ trời!

Tệ hơn là chuyên ngành triết thì chẳng thể cúp nổi. Cả lớp có mười ba người, vắng ai là lộ ngay.

Lâm Liên thở dài, vội vàng chạy tới lớp.

Tiết hôm nay là Triết học phân tích. Chỉ nghĩ đến cái môn phân tích từ vựng lắt léo này thôi là cô đã méo mặt.

Vừa vào lớp đã thấy ai nấy mặt mày xám xịt. Không phải mình cô đau khổ, cũng đỡ.

Đúng lúc đó, cửa bị đẩy ra.

Cứ tưởng là giảng viên, ai ngờ lại là một con mèo vàng cam lững thững đi vào.

Nó nhảy tót lên bàn cô, dùng đuôi cọ nhẹ tay cô một cái.

Lâm Liên: "!!!"