Là đàn chị Hà Cầm Âm ở ban đối ngoại, vậy người ngồi cùng chắc là Cố Úc mà chị ấy muốn cô giám định rồi.
Hà Cầm Âm nháy mắt điên cuồng, cố ra hiệu bằng ánh mắt.
Lâm Liên liếc nhìn chàng trai đối diện, hơi nhướng mày: "Đây là..."
Trông hơi quen quen. À đúng rồi, là anh chàng ở sân bóng rổ bỏ hoang hôm nọ!
Cố Úc nở nụ cười nhẹ: "Chào bạn, tôi là Cố Úc."
Lâm Liên: "Chào bạn, tôi là Lâm Liên."
Cố Úc nhìn người đàn ông ngồi cạnh Lâm Liên, ánh mắt lóe lên.
Đúng là Lục Kiêu rồi. Lâm Liên này thật không đơn giản, lại có thể bám được vào thiếu gia nhà họ Lục, người nổi tiếng ghét phụ nữ.
"Bạn học Lâm Liên, đó là bạn trai của bạn sao?"
Giọng cậu ta không nhỏ, định thử thăm dò phản ứng của Lục Kiêu đối với Lâm Liên ra sao.
Nếu Lục Kiêu thừa nhận thì cậu ta phải xem kỹ lại thông tin từ Tô Khuynh Lan rồi.
Nhà họ Lục vốn nổi tiếng si tình, mà Lục Kiêu lại càng đặc biệt. Có người từng xem tướng bảo rằng cả đời Lục Kiêu sẽ khổ sở vì tình.
Nếu có thể khiến Lục Kiêu thích thì sẽ gần như được cả nhà họ Lục thừa nhận.
Cố Úc nghĩ đến đây mà nóng cả ruột. Nếu Lâm Liên thật sự lọt vào mắt xanh của Lục Kiêu, vậy cũng là một mục tiêu đáng để đầu tư.
"Hiện tại chưa phải bạn trai." Lâm Liên cười toe toét: "Tôi vẫn đang theo đuổi ^^."
Sự thẳng thắn quá mức đó khiến Cố Úc hơi khựng lại, không biết nên tiếp lời thế nào.
Lâm Liên cười càng tươi hơn: "Mà hai người đang hẹn hò đó hả?"
Mắt cô đen láy lại trong veo, thoạt nhìn thì vô hại, nhưng khi ngược sáng lại mang lại cảm giác áp lực khó hiểu.
Cố Úc quay đi, cậu ta có cảm giác như bị chó hoang ngoài đường nhìn chằm chằm.
Hà Cầm Âm không để ý không khí giữa hai người, ngượng ngùng nói: "Không đâu, bọn chị chỉ thảo luận việc học thôi."
Lâm Liên mỉm cười, liếc chàng trai khiến cô thấy không ưa kia một cái, kéo dài giọng: "Vậy à? Thế hai người cứ tiếp tục đi, bọn em không làm phiền nữa."
Hà Cầm Âm thấy đàn em vẫn tinh tế như xưa, gật đầu cười lại. Còn Cố Úc thì bắt đầu đứng ngồi không yên. Cô gái này làm cậu ta có cảm giác cực kỳ chán ghét.
Cố Úc quay sang Hà Cầm Âm: "Đàn chị, mình qua thư viện nhé?"
Lúc hai người ra khỏi cửa, Hà Cầm Âm đột nhiên nói: "À đàn em, chị thấy em với Lâm Liên có nét giống nhau ghê."
Vẻ mặt Cố Úc cứng đờ: "Vậy à?"
Hà Cầm Âm ngại ngùng: "Ừm, hai người đều thông minh, kiêu ngạo."
Đặc biệt là cái vẻ mong manh khiến người ta không nhịn được muốn bảo vệ kia.
-
"Nhìn tên đó làm gì? Đẹp trai bằng tôi không?" Lục Kiêu gõ nhẹ lên bàn.
Lâm Liên: "Không nha, khẩu vị của tớ không có tệ đến vậy."
Giọng cô hiếm khi có chút cay độc.
Ban đầu Lục Kiêu chỉ thấy khó chịu, giờ lại hơi tò mò, nhìn thoáng qua đối diện, hai người kia đã đi rồi.
Lâm Liên cắn một miếng hamburger, hương vị khá ngon.
Lục Kiêu: "Cậu ghét cậu ta à? Sao thế?"
Lâm Liên: "Thiết lập trùng nhau nha."
Lục Kiêu cau mày, không hiểu: "Hai người giống nhau chỗ nào?"
Lâm Liên nghiêng đầu, tò mò hỏi lại: "Không giống nhau hả?"
Về khoản dối trá, cô thấy cậu ta và mình rất giống.
Lục Kiêu: "Chuột cống với chó ngốc, sao mà giống được."
Dù cũng bị mắng nhưng Lâm Liên vẫn cảm thấy hình như mình được thiên vị hơn chút.
Cô không nhịn được mỉm cười: "Vậy nếu tớ đang lừa cậu thì sao?"
Cô không có nhiều tiền nhưng lại nói dối để theo đuổi cậu.