Lục Kiêu thấy buồn cười: "Cậu lừa gì? Không phải hôm nay cậu mời tôi ăn à?"
Lâm Liên lầm bầm: "Nhưng cậu cũng ở bên tớ mà..."
Lục Kiêu nghe câu đó, nghi ngờ cái tên nam chính trong truyện hẳn là đã dùng mấy chiêu này để dụ cô xoay vòng vòng rồi.
Cậu véo má cô một cái: "Đồ ngốc."
Lâm Liên nhìn cậu không chớp, ngoan ngoãn như cún con.
Lục Kiêu nhào nặn hai má cô cho đã rồi mới chậm rãi nói: "Thật lòng trả giá để nhận lại tình cảm, khác với không bỏ ra gì mà muốn chiếm được tất cả."
"Lâm Liên, tôi đâu có ngu đến mức đó."
Không phân biệt được ai thật lòng ai giả dối.
Cậu nghĩ người ngốc là cô thì có.
Bị tên khốn đó đá còn tưởng mình là người có lỗi. Nhưng một chú cún có thể làm gì được?
Chỉ biết dâng trái tim đi cho người khác, rồi lại tự hỏi liệu mình có quá rẻ mạt không.
Khi Lục Kiêu thả tay ra, mắt Lâm Liên như thành hình xoắn ốc.
Não cô sôi ùng ục, tay nắm lấy tay cậu, nói cực kỳ nghiêm túc: "Lục Kiêu! Tớ sẽ cố gắng kiếm thật nhiều tiền, cậu cho tớ cơ hội theo đuổi cậu nhé!"
Lục Kiêu nhướng mày. Rốt cuộc cái tên nam chính đó đã nhồi nhét gì vào đầu cô mà cô lại nghĩ phải có tiền mới theo đuổi được cậu?
Nhưng mà người bỏ công ra thì mới biết trân quý. Nên cậu cũng không định sửa sai cho cô.
Cậu hừ nhẹ: "Vậy cậu phải cố lên đó."
Thấy cô thật sự gật đầu nghiêm túc, khóe môi Lục Kiêu khẽ cong lên. Thật là...
"Vậy cho cậu cơ hội. Phải theo đuổi tôi đàng hoàng đó."
Lâm Liên cảm động muốn khóc. Hu hu, cô chưa cần kiếm được tiền đã được theo đuổi rồi! Mèo không chê cô nghèo, mèo tuyệt vời quá!
Cô lén lút hỏi nhỏ: "Chỉ tiêu là bao nhiêu vậy?"
Nữ chính cần bao nhiêu tiền mới cho cô chuộc mèo? Nói con số đi!
Lục Kiêu nghẹn họng. Cao quá sợ cô chạy, thấp quá lại thấy mình rẻ quá.
Cậu nhớ tối qua lướt web thấy cái truyện tên "Hợp đồng trăm vạn của cô vợ nhỏ" gì đó, nên cẩn thận nói: "100 vạn?"
Lâm Liên gật đầu: "Ok, tớ sẽ cố gắng!"
Lục Kiêu gật đầu theo. Xem ra mấy truyện vớ vẩn đó cũng có giá trị tham khảo ghê.
Lâm Liên nhìn cậu, bật cười.
Lục Kiêu nhướng mày: "Cười gì thế?"
Lần đầu gặp người bị kiểm tra còn cười vui vẻ như trúng số thế kia, cậu mím môi hỏi: "Cậu không thấy bị sỉ nhục hả?"
Lâm Liên suýt thì đưa tay xoa đầu chàng trai, nhưng ráng kiềm lại.
"Hồi nhỏ tớ thấy bà tớ chọn mèo. Phải chọn ngày lành tháng tốt, đem lễ vật tới chuộc mèo mẹ, thế là được đón mèo con về."
"Cậu xem có giống tụi mình bây giờ không?"
"Tớ thấy chuyện này lãng mạn lắm á."
Lục Kiêu hừ nhẹ. Đã nói cậu không phải mèo rồi mà.
Nhưng nhìn dáng vẻ cô chẳng để bụng, còn sung sướиɠ như được phát thưởng, trong lòng cậu cũng ngọt như kem dâu ban nãy.
Cậu nghĩ... Dù cô có là kẻ lừa đảo thì cũng là kẻ lừa đảo đáng yêu nhất trần đời.
-
Lâm Liên vừa ngân nga vừa quay về ký túc xá, phát hiện ba cô bạn cùng phòng đều không có ở đó. Mở nhóm ký túc ra xem thì thấy mọi người đã đi nghe tọa đàm hết rồi.
Tọa đàm gì mà ghê vậy? Quét sạch cả dân văn sử triết? Cô đang định hỏi thì thấy một loạt tin nhắn kêu trời trong nhóm chat.