Chương 22

"Khá ngon đó."

Lâm Liên: "Tớ nhớ có người bảo khoai tây chấm kem sẽ có vị như bánh trứng ấy."

Lục Kiêu nghi ngờ: "Thật à?"

Như để chứng minh đều này, hai sinh viên đại học bắt đầu thực nghiệm tại chỗ món khoai chấm kem.

"Hmmm..." Lâm Liên nhai nhai: "Thật lòng thì vẫn không bằng bánh trứng."

Lục Kiêu gật đầu: "Kỳ kỳ."

Lâm Liên: "Nhưng mà bánh khoai môn chấm kem ngon thật!"

Lục Kiêu thử một miếng, lớp vỏ giòn của bánh khoai môn gặp kem lạnh, vừa thơm vừa ngọt, hòa quyện hoàn hảo.

Mắt cậu sáng lên: "Cái này ngon thật."

Sau đó gật đầu: "Cậu cũng biết chọn đấy."

Được cậu khen, Lâm Liên vui mừng ra mặt, còn lấy cả đồ chơi trong phần ăn ra khoe với Lục Kiêu.

"Dễ thương nhỉ, này là xe hơi mini đó. Tớ có chiếc này rồi, cậu lấy không?"

Lục Kiêu nhìn chiếc xe, nhận ra nó là mô hình của chiếc xe trong gara nhà mình, rất đúng gu cậu: "Cậu thích xe hả?"

Lâm Liên ôm mặt: "Cậu không thấy đường cong của xe rất đẹp sao? Tớ thích xếp mấy chiếc xe mini lại với nhau lắm."

Cảm giác thỏa mãn tuyệt đối cho người nghiện sưu tầm.

Lục Kiêu gật đầu nghiêm túc: "Tôi cũng thích sưu tầm xe."

Lâm Liên chống cằm nhìn cậu, lòng thấy rất vui.

Mèo tuy kiêu ngạo, nhưng thật sự rất chiều lòng người khác.

Dễ thương quá.

Đúng lúc đó, có một cặp đôi đến ngồi bàn phía trước.

Vừa ngồi xuống, nam sinh đã áy náy nói: "Xin lỗi, em chỉ đủ tiền mời chị ăn mấy thứ này, con nhà giàu như chị chắc không thích thức ăn nhanh đâu ha?"

Cô gái vội vàng an ủi: "Không sao mà, tôi hiểu hoàn cảnh của cậu."

"Đàn chị, chị đúng là người tốt, không như mấy người khác, chỉ có chị là không chê bai hoàn cảnh của em."

"Cậu quá khen rồi, tôi có gì tốt đâu. Cố Úc, cậu nói hơi quá rồi..."

Cố Úc: "Đàn chị, chờ em làm xong dự án này, em sẽ dẫn chị qua nhà hàng Michelin bên kia đường, chỗ đó mới xứng với người cao quý như chị."

Hà Cầm Âm nghe xong, cảm động phát khóc: "Cố Úc..."

Lâm Liên bị ép nghe trọn cuộc đối thoại, làm cô ngồi cũng không yên.

Cô bắt đầu hoài nghi mình có keo kiệt quá không.

Mời Lục Kiêu ăn McDonald"s, dù cô mê McDonald"s thật, nhưng lỡ cậu không thích thì sao?

"Cậu thấy có hơi trẻ con không, hay là tụi mình qua nhà hàng bên kia đi?"

Lục Kiêu ăn hết cái burger thứ hai, lau tay xong thản nhiên nói: "Không cần."

Cậu cau mày: "Bên đó ăn không ngon, mà còn không no."

Chỉ một câu, giá trị của McDonald"s lập tức vượt mặt nhà hàng Michelin.

Hu hu hu, dù biết nhà cậu nghèo chưa bao giờ ăn ở nhà hàng Michelin, nhưng cậu nỗ lực cứu vớt sĩ diện của cô như vậy, Lâm Liên vẫn cảm động không chịu được.

"Bảo bối, cậu thật đặc biệt, thật vô cùng khác biệt!"

Lục Kiêu nheo mắt cảnh giác: "Cậu đang bắt chước cái tên bàn trước pua tôi à?"

Giọng cậu không nhỏ, câu nói vừa dứt, cặp đôi bàn trước lập tức cứng đờ.

Lâm Liên ho nhẹ: "Bảo bối, mấy chuyện này đừng nói to thế chứ..."

Nói thật như vậy có ngày bị đánh đó!

Nhưng nhìn dáng vẻ chẳng hối hận tẹo nào của Lục Kiêu, cô nghĩ hẳn là vì nhìn cậu thuộc kiểu rất "biết đánh nhau", nên bên kia mới không dám bật lại.

Không khí hơi ngượng ngùng, cho đến khi cô gái bàn trước ngạc nhiên lên tiếng: "Lâm Liên, là em hả?"

Lâm Liên ngẩng đầu lên, hả, người quen à?