Chương 21

To quá đi...

L*иg ngực mèo thật rộng, muốn vùi đầu vào ghê!

"Nước miếng kìa."

Cô đưa tay quệt miệng, hông có gì hết, bị lừa rồi!

Lâm Liên giận: "Đồ mèo xấu!"

Lục Kiêu nhướng mày: "Đồ cún mê trai."

Lâm Liên cãi tỉnh queo: "Một nữ sinh đại học khỏe mạnh như tớ, không mê trai mới lạ!"

Lục Kiêu: "Ừm, để tôi kiểm chứng coi cậu khỏe cỡ nào."

Ban đầu Lâm Liên còn tự tin đầy mình, nhưng sau một vòng sân thì gục ngay.

Cô thở không ra hơi: "... Tớ sai rồi... Tớ là snack giòn tan..."

Mồm cứng tới đâu, người mềm tới đó.

Thấy cô như sắp xỉu, Lục Kiêu thở dài.

Quá yếu!

Cậu nắm lấy tay cô: "Chạy theo nhịp thở của tôi."

Sau vòng thứ hai, thấy mặt cô trắng bệch, Lục Kiêu cũng không bắt chạy nữa.

Lâm Liên: "... Tớ được ngồi chưa?"

Lục Kiêu đưa bình nước cho cô.

Cô tu ừng ực, nước chuẩn bị cho crush giờ thành phần thưởng an ủi chính mình.

Lục Kiêu dắt cô đi bộ quanh sân: "Vừa chạy xong không nên ngồi ngay."

Gió lùa vào mặt, Lâm Liên rùng mình.

Lục Kiêu thấy vậy liền đi sang bên cạnh che gió cho cô.

Chậc, sao có người sợ lạnh đến vậy nhỉ?

Cậu về lại chỗ cũ, lấy áo khoác cho Lâm Liên mặc vào.

Kéo khóa lại, thấy cô co người trong cái áo trắng lông mềm, bèn xoa đầu cô một cái.

Lâm Liên đứng im cho Lục Kiêu xoa, thoải mái đến híp cả mắt lại, nhìn y chang con Samoyed.

Cô hít mũi một cái: "Sao cậu không mặc áo khoác?"

Lạnh vậy mà mặc mỗi áo thun, không bệnh mới lạ.

Lục Kiêu: "Chưa có tuyết, tôi không lạnh."

Lâm Liên trợn mắt: "Cậu lấy tuyết làm tiêu chuẩn để biết lạnh hay không hả?"

Lục Kiêu: "Ừ, không thì sao?"

Lâm Liên: "Phục cậu luôn."

Người Siberia thật đáng sợ.

Cô nói thật lòng: "Vòng tay cậu chắc ấm lắm ha."

Lục Kiêu: "Thì sao?"

Cô hít hít mũi, mắt long lanh: "Cho tớ cảm nhận thử "thể chất lò sưởi" có ấm thật không nha~."

Lục Kiêu: "Mưu mô!"

Mèo lớn giữ giá từ chối ngay.

Lâm Liên hơi tiếc, nhưng con cún dũng cảm nhanh chóng đổi chiêu: "Coi như cảm ơn cậu rèn luyện thể lực cho tớ, tớ mời cậu ăn McDonald"s được không?"

Cô vỗ ngực: "Hôm qua mới lãnh lương làm thêm đó, cậu muốn ăn bao nhiêu cũng được!"

Lần này, để cô trả tiền!

Lục Kiêu: "Được."

Thấy cô vui phơi phới, Lục Kiêu nhếch môi cười.

Cún nhỏ sau khi săn được quà xong thì hí hửng khoe chủ, đúng là vừa ngốc vừa đáng yêu.

-

Lâm Liên rất thích tiệm ăn nhanh gần trường. Cửa kính lớn sáng sủa, ánh đèn vàng ấm áp, trong không khí vương mùi gà rán thơm phức, ngồi vào là tự nhiên thấy thư giãn.

Tiệm này mở suốt 24 giờ. Hồi năm nhất, lúc túng tiền, nhiều khi tan ca không về ký túc được, cô đều đến đây ngồi lỳ cả đêm.

Lâm Liên gọi phần ăn trẻ em cô thích nhất, còn gọi thêm khoai tây chiên và kem ốc quế, sau đó đưa điện thoại cho Lục Kiêu: "Cậu muốn ăn gì, cứ gọi thoải mái."

Lục Kiêu liếc qua menu, chọn luôn combo siêu bự dành cho hai người, thêm cả đĩa đồ ăn vặt tổng hợp.

Lâm Liên nhìn ra ngay, Lục Kiêu thật sự cực kỳ mê thịt.

Khi đến lúc lấy đồ ăn, cô ngăn Lục Kiêu đang định đứng lên: "Cậu ngồi đi, để tớ lấy."

Lục Kiêu nhướng mày: "Cậu chắc không?"

Lâm Liên: "Yên tâm, để tớ lo."

Cô còn có một món bất ngờ nhỏ dành cho cậu mà~.

Ra tới quầy, Lâm Liên thập thò hỏi: "Chào chị, có thể cho em một cây kem ốc quế siêu mini được không?"

Rất ít người biết McDonald"s có phục vụ kem mini bé cỡ ngón tay miễn phí.

Cô cũng chỉ biết do từng thấy có người lấy tặng bạn gái, thấy dễ thương quá nên nhớ luôn.

Nhân viên cười tươi: "Tặng bạn trai hả?"

Lâm Liên gật đầu.

Nhân viên làm dấu OK, múc cho cô một cây kem vị dâu nhỏ xíu.

Khi Lâm Liên bưng khay thức ăn đầy ụ quay lại, Lục Kiêu liếc một cái.

"Tèn ten!" Cô đưa cây kem nhỏ qua: "Kem dâu bất ngờ nè!"

Kem bé tí trông đáng yêu không chịu được, Lục Kiêu bật cười.

Trẻ con thật.

Cậu ăn hết trong một phát, vị dâu ngọt tan ngay đầu lưỡi.