Chương 20

Triệu Tu Văn đẩy gọng kính, tò mò không biết thái tử gia cần gì: "Gì thế?"

Lục Kiêu mím môi: "Mày đọc nhiều tiểu thuyết mạng, mấy kiểu "thanh mai" gì đó trong truyện nam là kiểu nhân vật thế nào?"

Cậu chỉ biết sơ sơ cốt truyện từ giấc mơ, lúc trước còn không để tâm, cứ nghĩ đợi nam chính xuất hiện thì xử nó là xong.

Giờ thì phải tìm hiểu kỹ, kẻo cô gái ngốc nhà cậu bị dắt mũi thì khổ.

Triệu Tu Văn gãi đầu: "Ờ thì, kiểu như nữ chính là chính cung, dù nam chính có bao nhiêu người tình ở bên ngoài thì vẫn yêu nữ chính nhất."

Lục Kiêu nhíu mày: "Ha, cái đó gọi là ngu chứ gì nữa?"

Triệu Tu Văn ho nhẹ một tiếng, cẩn thận nói: "Còn có kiểu thê thảm hơn nữa, kiểu thanh mai vì nam chính lập nghiệp chưa thành công mà dâng hết mọi thứ, sau đó bị kẻ thù gϊếŧ, trở thành động lực cho nam chính bộc phát. Rồi khi kết truyện, lúc nam chính trái ôm phải ấp thì thanh mai được tưởng nhớ như ánh trăng sáng mất sớm."

"Đệt!"

Lục Kiêu văng tục.

Đây không chỉ là ngu nữa rồi, mà là công cụ sống sờ sờ luôn còn gì.

Rồi cậu lại nghĩ đến Lâm Liên.

Yếu ớt, chỉ cần một tay là bóp chết.

Mẹ nó, đúng là có vibe "ánh trăng sáng bạc mệnh" thật!

Vậy nên, hôm sau thấy Lâm Liên ở sân thể dục, Lục Kiêu lập tức đi tới kéo cô bạn đang vui sướиɠ đi.

"Sao vậy?" Lâm Liên mờ mịt nhìn Lục Kiêu, dúi chai nước chuẩn bị sẵn vào tay cậu.

"Mắt cậu đỏ quá."

Lục Kiêu bóp sống mũi, đêm qua cậu thức trắng đêm đọc ba bộ truyện nam: một thanh mai chết vì chắn dao cho nam chính, một thanh mai nhảy vực vì nam chính, một thanh mai hiến thân cho kẻ thù của nam chính.

Tóm lại, ba cô thanh mai đều chết.

Hậu quả là trong giấc mơ ngắn ngủi đều là cảnh Lâm Liên khóc lóc thảm thương.

Lục Kiêu giữ chặt cô bạn đang nhảy nhót, nét mặt nghiêm túc đến mức khiến Lâm Liên lo lắng.

Có chuyện gì thế nhỉ?

Chẳng lẽ nữ chính sống lại đã bắt đầu đòi tiền cậu rồi?

"Đừng làm ánh trăng sáng, dễ chết lắm. Có thằng nào kéo cậu chắn dao thì cậu phải chạy ngay."

Lục Kiêu nghiêm túc dặn dò.

Lâm Liên: "..."

Ngôn ngữ mèo online à? Nghe không hiểu gì luôn á!

Hơn nữa mấy câu này không phải cô nên là người nói với cậu mới đúng sao?

Cô cũng nghiêm túc đáp lại: "Cậu cũng đừng làm nam phụ si tình, dễ chết sớm lắm."

Lục Kiêu: "?"

Lục Kiêu nhíu mày, không hiểu cô đang nói gì.

Nhưng lòng tự trọng không cho phép cậu hỏi lại, nên chỉ lạnh lùng nói: "Ừm."

Hai người cùng gật đầu hài lòng. Lại là một ngày mèo và chó nói chuyện mà chẳng ai hiểu ai.

Lục Kiêu: "Tôi nhớ khoa Triết các cậu cũng có thể dục mà? Sao lại mò sang đây?"

Lâm Liên đáp một cách hợp tình hợp lý: "Hôm nay chạy 800m, tớ ký tên xong là chuồn qua đây ngay."

Cả đời này cô không bao giờ chạy bộ đâu, cái thứ 800m đó, trốn được là cô sẽ trốn.

Lục Kiêu: "..."

Cậu nhớ có một cuốn tiểu thuyết nào đó, vì chạy không kịp nên thanh mai mới đỡ dao thay nam chính.

"Vậy từ nay, mỗi sáng cậu phải chạy bộ với tôi."

"Hả???"

Được gặp Lục Kiêu mỗi ngày là tốt.

Nhưng phải chạy mỗi ngày lại là xấu.

Tốt xấu đan xen, khiến mặt Lâm Liên nhăn như bánh bao.

Cứu cô với, sao theo đuổi crush lại cần luyện thể lực vầy nè!

Quá lành mạnh rồi đó!

Lâm Liên khổ sở, sao một trúc mã bệnh kiều như cậu lại kéo cô làm việc lành mạnh thế này?

Theo logic thì phải là đến quán bar đèn mờ, nhạc xập xình, làm một vài chuyện xấu chứ?

Chạy bộ dưới nắng sao hợp với bệnh kiều được!

Lục Kiêu: "Sao? Không muốn?"

Thấy cậu nhướng mày, Lâm Liên nghiến răng, vì tình yêu mà xông lên: "Tất nhiên là được rồi!"

Lục Kiêu nhìn vẻ mặt "chịu đựng vì tình" của cô, tâm trạng tốt hẳn: "Yên tâm, không bắt cậu chạy nhanh ngay đâu, từ từ thôi."

Lâm Liên thở phào, cười hí hí.

He he he, vậy còn đỡ!

Lục Kiêu cởϊ áσ khoác, hướng dẫn cô giãn cơ.

Vốn đang khổ sở vì phải chạy bộ, Lâm Liên lập tức bật mood sung sức.

Dường như Lục Kiêu không sợ lạnh chút nào, cô thì mặc áo lông dày cui, còn cậu chỉ mặc mỗi cái áo thun đen ngắn tay, động tác vươn vai khiến cơ bắp lộ rõ.

Vai vừa xoay, cơ ngực lộ rõ mồn một khiến Lâm Liên phải bịt mũi lại.