Chương 19

Lâm Liên bước ra ngoài, đi đến cuối hành lang.

Trời thu về đêm, lạnh càng thêm lạnh.

Cô ngồi xổm xuống góc cầu thang tối om, gọi điện thoại cho Lục Kiêu, nhưng cậu tắt máy.

A, mèo nổi giận rồi!

Cô gọi lại lần nữa, vẫn bị tắt.

Đến lần thứ ba, cậu mới bắt máy.

"Gì đó?"

Giọng Lục Kiêu có hơi cục súc.

Lâm Liên: "Gọi để dỗ cậu nè."

"Hừ."

Cô ngẩng đầu, nhìn ánh trăng trên khung cửa, nhẹ nhàng nói: "Muốn nghe nhạc không? Tớ hát cho cậu nghe."

Bên kia hơi ngập ngừng, như con mèo nhỏ vươn móng vuốt ra thăm dò: "Lần này giỡn nữa là coi chừng tôi."

Lâm Liên bị độ đáng yêu của cậu làm cho tim muốn tan chảy.

"Dĩ nhiên rồi, lần này tớ nghiêm túc dỗ cậu đó."

Lúc này Lục Kiêu đã bước ra khỏi ký túc xá, cậu nghiến răng, biết ngay cô bạn này cố tình chọc tức mình mà!

Cún xấu! Không phải muốn chơi à? Cậu chơi tới cùng luôn.

Chế độ láu cá bật lên, cậu quyết định mặc kệ cô bạn này hát gì, cậu cũng không thèm phản ứng.

Nhưng lúc nghe thấy giọng hát dịu dàng vang lên từ bên kia, Lục Kiêu vẫn không kìm được mà dỏng tai nghe.

Ngoài hành lang ký túc xá nam, có người đang hút thuốc, có người thì cười đùa.

Ở cuối hành lang, chàng trai lai cao lớn ngẩng đầu lên, ánh trăng nhẹ nhàng hôn lên sườn mặt cậu, dịu dàng đến lạ.

Tiếng hát ấy nhẹ nhàng tiến vào tai cậu, từng câu từng chữ chan chứa tình cảm không chút giấu giếm, tuôn thẳng về phía cậu.

"... Just one look into your eyes and I knew.

I was gonna spend my life with you.

I promise I"m yours.

Always and forever..."

(Trích từ bài hát Forever and Ever and Always.)

Nhìn qua khung cửa, mặt trăng nho nhỏ trông vừa mong manh vừa xinh đẹp.

Lục Kiêu vươn tay ra, như thể đang ôm trọn mặt trăng vào lòng bàn tay.

Ai cũng nói người nhà họ Lục si tình, nhưng từ trước đến giờ Lục Kiêu chỉ cười nhạt với điều đó.

Ba Lục mê mẩn vợ người ta, làm bộ si tình khắc cốt ghi tâm, nhưng vẫn lấy vợ sinh con như thường.

Cái loại "si tình" như vậy mà cũng gọi là yêu à? Nực cười.

Không đến mức nghẹt thở thì chẳng đáng là tình yêu.

Lục Kiêu nhìn ánh trăng, nghe Lâm Liên hát tình ca vì mình.

Định mệnh như bóp chặt cổ họng cậu trong khoảnh khắc ấy, nhưng cậu lại thấy ngọt ngào không chịu nổi.

Cậu châm điếu thuốc, bật cười khẽ. Rắc rối rồi.

"Có chuyện gì vậy?"

"Không có gì."

"Cậu thích bài này không?"

Con cún trong lòng lắc đuôi điên cuồng.

Lục Kiêu rít một hơi: "Thích."

Vậy nên... Chỉ được hát cho cậu nghe thôi.

Cậu chấp nhận cô từng có người khác, nhưng một khi đã thuộc về cậu, thì đừng mong nhìn ai khác nữa.

Vẫn chưa đủ.

Lục Kiêu nghĩ, cô vẫn chưa đủ thích mình.

Phải là thích nhất mới được. Phải là chỉ nhìn một mình cậu mới được.

Chỉ khi có được sự thiên vị tuyệt đối ấy, cô mới không chạy trốn khỏi tên điên như cậu khi nhìn thấy bộ mặt thật của cậu.

Nên... Hãy thích cậu nhiều hơn chút nữa nhé.

-

Tại ký túc xá nam.

(Từ chương này mình đổi xưng hô của nhóm bạn nam chính nha mn.)

Cuối cùng Diệp Hàn Vũ cũng thắng game, hét lớn: "Ha ha ha, hôm nay tao chính là vua núi!!!"

Triệu Tu Văn chửi thằng bạn: "Không nhờ có tao gánh team thì với cái kỹ năng gà mờ đó của mày, có mơ cũng không thắng được!"

Diệp Hàn Vũ: "Chứng tỏ mắt tao tinh, chọn đúng đại thần!"

Đang đắc ý thì nghe tiếng cửa mở, vừa thấy Lục Kiêu bước vào, Diệp Hàn Vũ "Xì" một tiếng: "Anh Lục, mày gọi điện cho ai mà tai đỏ rần thế kia?"

Lục Kiêu da trắng, nên mặt đỏ là thấy rất rõ.

Diệp Hàn Vũ huýt sáo: "Ái chà, cái này gọi là tình yêu đó sao? Mùa đông còn chưa tới mà xuân đã gõ cửa rồi~."

Lục Kiêu: "Cút."

Dù nói vậy, nhưng nhìn là biết tâm trạng cậu đang rất tốt, khiến Diệp Hàn Vũ ghen muốn nổ phổi.

Mẹ nó, sao cái thằng có tính khí thúi như Lục Kiêu lại có mỹ nhân dịu dàng theo đuổi, còn mình tốt đẹp thế mà chẳng ai thương?

Diệp Hàn Vũ gào lên: "Trời xanh bất công quá! Mau cho một mỹ nhân dịu dàng tới cứu rỗi con đi mà!"

"Lo chơi game của mày đi."

Không buồn để ý thằng bạn bị hội chứng đỏ mắt, Lục Kiêu gõ lên tủ của Triệu Tu Văn: "Này."