Hạ Minh: "Ôi dào, em có chuyện gì à? Ai xui xẻo lọt vào mắt em thế?"
Lâm Liên nhíu mày: "Gì mà xui chứ? Chẳng lẽ em không đủ tốt với bạn trai tương lai à?"
Hạ Minh: "Rồi rồi rồi, bỏ qua phần biếи ŧɦái thì em là một cô gái rất tốt."
Lâm Liên trợn trắng mắt: "Hừ, em không nói với chị nữa, nhớ chuyển khoản đó."
Cô phải kiếm tiền để chuộc mèo!
Dù Hạ Minh mồm mép vậy, nhưng chuyển khoản vẫn rất nhanh gọn.
Lâm Liên nhận được tiền, mở thư mục bí mật của mình ra.
Hu hu hu, cô muốn tặng bé mèo cái gì đó ghê.
Đồng hồ thì sao nhỉ... có gắn định vị luôn...
Xùy, cô đâu có biếи ŧɦái tới vậy!!!
Lâm Liên cố kìm lòng, quyết định tối nay nghe Chú Đại Bi năm lần để thanh tẩy tâm hồn.
Nhưng đến lúc đi ngủ thật, cô lại muốn nghe giọng mèo của mình quá. Cơ mà thời lượng dính người hôm nay dùng hết rồi.
Lâm Liên buồn rười rượi, mình phải cho crush không gian chứ! Không được quá bám người. Lỡ người ta thấy ngột ngạt thì sao?
Mà cô còn chưa lừa được người ta nữa!
Lâm Liên nhắm mắt. Kiềm chế, kiềm chế, kiềm chế.
Bỗng nhiên điện thoại rung lên. Cô mở mắt ra, là Lục Kiêu sao?
Chắc không đâu, chắc là khách hàng gì đó thôi.
Không được ảo tưởng!
Tuy nói thế nhưng tay cô vẫn không nhịn được mở máy.
Đáng ghét, sao lại là mã giảm giá của Mc Donald chứ, thà là khách hàng còn hơn!
Bấm lấy mã mà giận run người, cô nằm phịch xuống giường.
Điện thoại lại rung một lần nữa.
Hứ, cô đâu phải con cún ngu ngốc dễ bị lay động, cô học được cách kháng cự rồi.
... Kháng cự lại quyến rũ?
Lâm Liên lập tức mở mắt ra, Lục Kiêu mà mặc quân phục chắc đẹp trai lắm luôn.
Sĩ quan mặt nạ với đôi mắt xanh lục, cứu mạng, càng nghĩ càng thấy hưng phấn.
Lâm Liên thở dài, cuối cùng vẫn đầu hàng ham muốn, mở điện thoại ra.
Ứng dụng màu xanh khởi động, hôm nay cô sẽ đi trêu ghẹo người làm cô mất ăn mất ngủ!
Kết quả lại thấy Lục Kiêu gửi tin nhắn trong đoạn chat được ghim trên Wechat.
Lục Kiêu: [.]
Giữa đêm khuya gửi dấu chấm, chắc chắn có ẩn ý sâu xa!
Lâm Liên suy nghĩ kỹ càng, chọn cách đáp trả phù hợp nhất.
Lâm Liên: [,]
Lập tức có phản hồi.
Lục Kiêu: [?]
Lục Kiêu: [Nhàm chán.]
Hứ, cái đồ khẩu thị tâm phi!
Lâm Liên: [Đêm khuya thanh tĩnh, tụi mình làm chuyện gì đó cho đỡ nhàm chán đi (chảy nước miếng).]
Lục Kiêu: [Ồ?]
Lâm Liên: [(liên kết).]
Ở ký túc xá nam, Lục Kiêu tò mò nhấp vào liên kết, ngay sau đó một giọng tụng kinh rót vào tai cậu.
[Bạn đang cùng bạn bè nghe Chú Đại Bi, hãy like bài này nhé~.]
Đang combat kịch liệt trong game, Diệp Hàn Vũ gào lên: "Mẹ nó, ai bật nhạc đám ma giữa đêm vậy hả!"
Lục Kiêu xoa tai, tức đến bật cười, đây chính là kiểu "chiến thuật cưa crush sáng tạo" trong truyền thuyết đó à?
Lục Kiêu: [Tốt lắm.]
Lâm Liên: [OvO.]
Lâm Liên: [Tớ còn biết hát đó nha, biết kéo đàn nhị nữa!]
Lục Kiêu: [Định tiễn tôi về tây thiên à?]
Lâm Liên: [Bài này nhẹ nhàng quá hả? Không thích thì mình đổi bài nóng bỏng hơn nè ^o^.]
Lần này Lục Kiêu thông minh, đeo tai nghe vào.
Ca khúc mới vang lên, là bài "Tiểu quả phụ đi viếng mộ".
Điệu nhạc vui tươi, tẩy não khiến cậu khẽ nhếch môi.
Lục Kiêu: [Cậu rất đặc biệt.]
Lâm Liên: [!!!]
Lục Kiêu: [Đặc biệt đến mức tôi muốn bóp chết cậu.]
Lâm Liên: [(thẹn thùng) Khuya khoắt rồi mà cậu đã muốn chơi trò play rồi sao?]
Lâm Liên: [(ngượng ngùng chọt chọt tay vào nhau) Có hơi sớm nhưng nếu là cậu thì tớ chịu hết.]
Lục Kiêu: [Im đi, đồ biếи ŧɦái.]
Lục Kiêu: [(giận dữ) (giận dữ) (cạp đầu mi nè).]
Thành công dụ được mèo tức giận, Lâm Liên nở nụ cười biếи ŧɦái.
A, sung sướиɠ ghê!
-
Sau khi sung sướиɠ xong, Lâm Liên chuẩn bị đi dỗ chú mèo lớn đang bốc hỏa nhà mình.
Cô leo xuống giường, thả tai nghe xuống bàn, khoác áo khoác gấu bông rồi rón rén ra khỏi phòng.
Bạch Đồng đang chiến đấu với bài tập thấy cô ăn mặc kín mít liền huýt sáo trêu: "Trời lạnh vậy mà cũng chịu khó ra ngoài tám chuyện ghê hén."
Lâm Liên lắc lắc ngón tay: "Không còn cách nào khác, tình yêu khiến trái tim tớ nóng rực, sợ dọa các cậu chạy mất."
Nhan Hứa Chi đang nhắn tin trêu bạn trai liền chen vào: "He he he, tớ không sợ gì hết!"
Bạch Đồng và Đổng Tư Tư đồng thanh: "Cảm ơn người đẹp đã không rải cơm chóa."