Chương 15

Lâm Liên: "Yên tâm, bọn tớ học Triết mà, từ trước đến giờ quen xài ké mấy triết lý của người khác rồi, không ngại đâu ha ha."

Bạch Đồng chụp lấy phô mai khô: "Đúng đúng, cảm ơn những món quà của khoa Lịch sử."

Sau khi tiễn Lý Tú đi, Nhan Hứa Chi hỏi: "Có ai muốn đi lấy nước ấm với tớ không?"

Lâm Liên cầm bình giữ nhiệt của mình lên, thấy cũng không còn nước nữa, cô nói: "Tớ cũng hết nước rồi, đi thôi."

Hai bình giữ nhiệt được đưa qua, Bạch Đồng và Đổng Tư Tư lấy lòng nói: "Giám đốc Lâm, Giám đốc Nhan, lấy cho bọn tớ với~."

Vậy là hai người mỗi người cầm thêm một bình, đi đến phòng lấy nước ấm.

Hệ thống điện trong khuôn viên trường đã cũ, muốn lén dùng thiết bị điện công suất lớn cũng không được, cứ dùng là cầu dao lại tắt, lại còn bị mắng trên nhóm WeChat, điều này làm cho mọi người đều học được cách ngoan ngoãn.

Nhan Hứa Chi tự an ủi: "Không sao, ít nhất trường mình còn có máy nước nóng. So với trường bên cạnh thì chúng ta đã vượt trội hơn rồi, thậm chí bên đó còn không thể tắm nước nóng!"

Lâm Liên: "Ấy, thế là cậu có cơ hội rủ bạn trai đi tắm suối nước nóng rồi đấy."

Nhan Hứa Chi lau miệng: "Hê hê, bảo bối, tớ nói cho cậu nghe, nhất định phải thúc giục bạn trai đi tập gym, vất vả là anh ấy, nhưng người được hưởng lợi là cậu nha~."

Lâm Liên: "Nói như giờ tớ có thể sờ được không bằng."

Nhan Hứa Chi: "Người đẹp Lâm nhà ta mà ra tay, gạo cũng xay thành cám."

Lâm Liên thở dài, trong túi không có tiền, dụ dỗ mèo cũng thấy thiếu tự tin.

Thậm chí cô còn muốn chạy sang ký túc xá bên cạnh để hỏi nữ chính sống lại là: "Người đẹp, làm sao tôi có thể phát tài nhỉ, cô cần bao nhiêu tiền thì mới thả mèo của tôi ra?"

"Nói gì thì nói, nhưng mà sau này cậu phải cẩn thận với Tô Khuynh Lan ở phòng bên cạnh đó."

Lâm Liên nghe vậy, nghiêng đầu thắc mắc: "Sao thế?"

Mặc dù theo cốt truyện thì nữ chính này định sẽ bóc lột cô, nhưng chỉ vì sự nghiệp thôi, đâu có mâu thuẫn cá nhân gì đâu?

Hơn nữa, hình như cô cũng không quen biết Tô Khuynh Lan mà?

Nhan Hứa Chi: "Tô Khuynh Lan chính là người đã chọn bốn tên tra nam kia làm nam thần đó, còn cố tình thêm bạn WeChat với cậu rồi chửi cậu là nói năng hoang đường đấy."

Lâm Liên nhớ ra rồi, à, thì ra là cô ta.

Nhan Hứa Chi: "Cậu quên cô ta rồi á?"

Lâm Liên: "?"

Nhan Hứa Chi: "Cậu... Còn nhớ cậu đã trả lời cô ta thế nào không, đã làm cô ta khóc không?"

Lâm Liên: "À, hóa ra cô ta chính là người thích đội nón xanh!"

Đúng vậy, lúc đó Lâm Liên đã gửi cho chủ bài viết đó bốn bằng chứng về việc bốn tên tra nam kia nɠɵạı ŧìиɧ, và người kia đã mắng cô xen vào việc người khác.

Lúc đó Lâm Liên mới vỡ lẽ, cô trả lời người đó: [Hóa ra bạn là người thích đội nón xanh, hiểu rồi, tôi tôn trọng bạn.]

Sau đó cô chặn người đó.

Nhan Hứa Chi: "Theo tin tình báo, hôm đó Tô Khuynh Lan đã khóc trong ký túc xá, nói là không đội trời chung với cậu."

Lâm Liên: "..."

Nhan Hứa Chi: "Còn kỳ khôi hơn nữa là, vì để chứng minh mình không sai, cô bạn đội nón xanh này còn tìm một trong bốn tên tra nam đó để hẹn hò, mỗi ngày đều khoe khoang tình yêu và nói rằng họ là mối tình đầu của nhau."

Lâm Liên: "Hả, ai thế?"

Nhan Hứa Chi: "Trương Thuần ấy, tên mà định gửi tin nhắn tán tỉnh, nhưng không biết sao mà cả tám cô gái đều phát hiện, thế là xảy ra một cuộc trò chuyện thảm họa."

Vì sự thật này quá phấn khích, đến nay vẫn là chủ đề tiêu biểu của trường đại học A với chủ đề "Hải vương."

Lâm Liên ngạc nhiên, đợi đã, theo cốt truyện, sau khi tốt nghiệp đại học, nữ chính kết hôn với mối tình đầu. Sau đó nhận ra bản chất của tên bạn trai tồi, rồi sống lại và nhanh chóng chia tay gã, bước lêи đỉиɦ cao cuộc đời với kịch bản "sảng văn".

Nhưng vấn đề là...

Từ năm hai Trương Thuần đã nổi tiếng là tồi tệ rồi, sao trước khi sống lại Tô Khuynh Lan còn định kết hôn với gã?

Lâm Liên nghĩ mãi không ra, nhưng dù sao cô ta cũng là nữ chính sống lại, cô đành nói: "Có lẽ cô ấy có sở thích kỳ lạ vậy thôi."

Cô càng nghĩ càng chắc chắn rằng nữ chính này sẽ cho người bạn trúc mã cực kỳ đẹp trai của mình đến "dụ dỗ" cô.

Lâm Liên càng thêm kiên định.

Quả nhiên nữ chính này có sở thích đội nón xanh!