Chương 14

"Chậc, đây chẳng phải là kiểu người đẹp mạnh mẽ nhưng bi kịch sao, gia đình lạnh nhạt, bản thân khổ cực." Mắt Đổng Tư Tư sáng lên: "Văn học cứu rỗi là đây chứ đâu!"

Lâm Liên thở dài, không hổ là sinh viên văn học, ngay lập tức nắm bắt được bản chất của Lục Kiêu. Đây chính là cốt truyện về một chàng trai mạnh mẽ, đẹp trai nhưng đầy bi kịch!

Lâm Liên gật đầu, siết chặt nắm tay: "Cho nên tớ phải kiếm thật nhiều tiền, tớ phải nuôi người đàn ông này!"

Nhan Hứa Chi thở dài: "Không hổ là sức mạnh của tình yêu, có thể khiến cả con cá mặn cũng bừng lên ý chí chiến đấu."

Cả phòng đang ồn ào thì đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa.

Lâm Liên mở cửa ra, thấy là Lý Tú ở phòng bên cạnh.

Cô gái lúc nào cũng tươi cười vui vẻ đầy mặt, giờ lại đầy uất ức.

Lâm Liên quan tâm hỏi: "Cậu sao vậy?"

Lý Tú bước vào, mắt đỏ hoe: "Tớ thật sự chịu hết nổi rồi!"

Bạch Đồng tò mò hỏi: "Có chuyện gì hả?"

Lý Tú nghiến răng: "Cô gái mới vào là Tô Khuynh Lan, tớ thật sự chịu không nổi cô ta nữa rồi!"

Lâm Liên ôm gối ôm hình con chó, vểnh tai lên nghe.

Mỗi năm sau khi các sinh viên tốt nghiệp chuyển ra khỏi ký túc xá, những phòng trống sẽ được sắp xếp cho các sinh viên năm ba mới vào.

"Ban đầu tớ thấy cô gái này xinh đẹp, nói chuyện thẳng thắn, tưởng là người rộng rãi."

"Nghe cô ta nói trước đây cô ta bị bạn cùng phòng cô lập, tớ còn thấy thương cô ta, nghĩ đó là bạo lực học đường!"

Lý Tú đập mạnh tay lên bàn: "Kết quả thì sao, giờ tớ đã hiểu rồi! Con nhỏ này là thứ mất nết!"

"Bạn trai tớ tặng tớ một đống đặc sản, tớ ăn không hết nên về phòng chia cho mọi người."

"Kết quả là Tô Khuynh Lan bắt đầu càu nhàu. Đầu tiên là chê thịt bò khô ăn dính răng, rồi lại nói phô mai khô không sạch."

Lâm Liên giơ tay: "Răng tớ tốt, tớ có thể ăn."

Bạch Đồng và Nhan Hứa Chi cũng giơ tay: "Đúng đúng đúng, răng chúng tớ cũng tốt."

Lý Tú bị bộ ba trêu đùa làm cho bật cười: "Được rồi, tí nữa tớ sẽ cho các cậu."

Cô ấy tiếp tục nói: "Ban đầu tớ còn nghĩ có lẽ không hợp khẩu vị của cô ta thôi, nên tớ nhịn."

"Kết quả thì sao? Tớ nhịn, cô ta lại càng lấn tới, bắt đầu chê bai cả ba người bọn tớ."

Bạn cùng phòng A chơi game bị nói là mê game, lãng phí thời gian vào việc vô ích.

Bạn cùng phòng B xem video bị nói là không lo làm việc.

Lý Tú yêu đương bị nói là người chỉ nghĩ đến tình yêu.

Tóm lại, ngoài cô ta ra, ai trong ký túc xá cũng là rác rưởi hết, cần phải cải tạo lại.

Lâm Liên: "..."

Trâu bò thế à? Mới vào đã đắc tội cả ba bạn cùng phòng, cô bạn này đến ký túc xá để mở chiến trường hả?

"Cuối cùng tớ cũng hiểu vì sao cô ta phải đổi phòng. Hóa ra không phải như cô ta nói cả ký túc xá cô lập cô ta, mà thực chất là do EQ cô ta thấp!"

Lý Tú trợn mắt: "Cô ta nói xấu bọn tớ xong còn bắt bọn tớ quay video ngắn, bảo là cái gì mà "Ký túc xá của diễn viên", nói tương lai sẽ là thời đại của video ngắn, muốn dẫn chúng tớ lêи đỉиɦ cao của thời đại."

"Mà hài nhất là cô ta bảo tớ diễn vai cô gái xinh đẹp giàu có bị mấy tên cặn bã bỏ rơi trong tình yêu. Đã vậy còn nói với vẻ mặt đầy từ bi là muốn kéo tớ lên nữa chứ!"

"Cứu mạng, sao có thể có sinh viên đại học nói chuyện như mẹ thiên hạ thế này!!!"

Lâm Liên nhướng mày: "Ồ, nghe có vẻ hay nha."

Tìm ra rồi, nữ chính sống lại đây rồi.

Nhưng với EQ như thế này, thật sự có thể đi lêи đỉиɦ cao cuộc đời sao?

Lâm Liên không hiểu lắm, nhưng vẫn tỏ vẻ tôn trọng.

Dù sao cô còn phải dụ dỗ chú mèo lai mà đối phương cử đến, vì vậy cô quyết định dùng thái độ nhẹ nhàng chút.

"Hay là cậu bảo cô ấy đi làm gia sư đi, dạy thêm cho mấy đứa trẻ, khi về sẽ không còn sức để nói các cậu nữa."

Lý Tú bật cười: "Ha ha ha, đây đúng là một cách giải quyết hay đó."

Cô ấy xả xong hết những phiền muộn, cảm thấy ngại ngùng, lập tức về phòng mang một hộp đặc sản qua: "Nào nào, tới ăn đi, coi như là phí an ủi tâm lý cho tớ. Các cậu đừng ngại, ăn đi."