Chương 13

Ghét thật, một ngày nào đó cô nhất định sẽ câu được con cá lớn, buộc vào đuôi xe đạp, giả vờ vô tình đi một vòng quanh ký túc xá nam, để khiến con mèo này phải trầm trồ!

Cô đã thề, nhưng do quá mải mê nên không chú ý dưới chân, bước hụt chân.

"Rắc."

Đôi giày cao gót đẹp mà cô mua nhưng chưa mang lần nào, luôn để làm đồ trang trí, vậy mà chiếc gót mảnh ấy giờ lại bị gãy.

Cô đã phải bỏ ra mấy trăm đồng, chưa từng chiến đấu trên chiến trường, chỉ đi dạo với crush mà nó đã bay màu, thật không có chút khí phách gì cả!

Lâm Liên quỳ xuống, xấu hổ đến nghẹt thở.

Ánh mặt trời rực rỡ thế nào thì trái tim cô lại lạnh lẽo thế ấy.

Cô đau đớn nói: "... Cậu đi trước đi."

Đau quá, đây là cảm giác của tình yêu sao?

Hu hu, lần sau cô sẽ không mang giày cao gót nữa đâu.

"Phụt."

Cậu ấy còn cười nữa!

Lâm Liên ngẩng đầu, không thể tin nổi, thật quá đáng mà, đồ mèo xấu!

Lục Kiêu cười cười xoa đầu cô, rất giống tưởng tượng của cậu, rất mềm mại.

Cậu bước đến trước mặt cô, quỳ xuống: "Đi thôi, tôi cõng cậu về ký túc xá."

Lâm Liên trợn mắt, có chuyện tốt như vậy sao?

Cô không chút do dự nằm lên lưng Lục Kiêu: "Khụ, nếu giữa chừng thấy mệt thì cậu có thể tìm chỗ để ngồi nghỉ."

Lục Kiêu: "Cậu coi thường tôi à?"

Lâm Liên: "Tớ đang quan tâm cậu thôi."

Mèo kiêu ngạo chấp nhận sự quan tâm của cô nhưng vẫn nhấn mạnh: "Thể lực của tôi không yếu vậy đâu."

Lâm Liên nằm trên lưng cậu, phát hiện góc nhìn này thật cao, gáy Lục Kiêu thật đầy đặn, nhìn mà muốn sờ quá đi.

Vai cậu rất rộng, mang lại cảm giác an toàn.

Cậu cõng cô đến dưới ký túc xá, suốt dọc đường tranh luận với cô, hơi thở vẫn đều đặn như bình thường.

Lâm Liên khâm phục nói: "Chắc cậu học thể dục rất dễ dàng phải không?"

Lục Kiêu: "Chứ sao nữa, có gì khó đâu."

Lâm Liên: "..."

Cô gái yếu thể thao hai mắt rưng rưng, tức giận nói: "Vậy chắc chắn cậu không hiểu cảm giác chạy 800 mét đến chết là thế nào rồi."

Lục Kiêu cười nhạo: "Chậc, không phải cậu rớt thể dục đó chứ?"

Lâm Liên: "Tớ qua rồi!"

Dù chỉ vừa đủ điểm nhưng cũng tính là qua!

Lục Kiêu đặt cô lên ghế, cười nhạt, quyết định không cãi nhau với chú chó nhỏ.

Cậu liếc nhìn cổ chân cô, xác nhận không bị bong gân, rồi nói: "Không quen mang giày như thế thì đừng mang nữa."

Lâm Liên chu mỏ, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Chẳng phải vì sợ cậu không thấy mặt tớ sao."

Lục Kiêu ngồi xổm trước ghế, bình thản nói: "Cổ tôi không gãy, vẫn có thể cúi đầu."

Sao lại có người dùng giọng điệu lạnh lùng như vậy để nói ra những câu này nhỉ.

Lâm Liên cảm thấy mình bị nắm thóp rồi.

"Tai cậu đỏ lắm đấy."

Con mèo lớn tò mò tiến lại gần: "Sao thế?"

Dưới ánh nắng chói chang, đôi mắt cậu xanh biếc như nước mùa xuân, trong suốt như ngọc, đẹp đến mức cô phải nín thở.

Lâm Liên kìm nén cảm giác muốn che mặt, đối mặt với cậu.

Làm cho con mèo đang tò mò không thể không quay mặt đi: "Cậu nhìn lâu quá rồi đó."

Lâm Liên: "Xin lỗi."

Lục Kiêu hừ một tiếng: "Nể tình thịt nướng, cho phép cậu nhìn thêm một lúc."

Lâm Liên chôn mặt vào khăn quàng cổ, trong mắt mang theo ý cười: "Được được, cảm ơn ân huệ của mèo bệ hạ."

---

"Tình hình chiến sự thế nào rồi?"

"Bẩm, hai người đã ở dưới lầu nửa tiếng rồi!"

"Tiếp tục theo dõi, sau đó báo cáo lại!"

"Ai cha, người đẹp hắt xì một cái, anh chàng lai đẹp trai nói với người đẹp điều gì nhỉ?"

"Có biến mới, người đẹp đã phát tín hiệu cầu cứu, bảo chúng ta xuống đưa giày."

Đổng Tư Tư đặt ống nhòm xuống: "Tớ ngửi thấy mùi chiến sự kết thúc rồi."

Nhan Hứa Chi cầm đôi giày thể thao của Lâm Liên, hứng thú chạy xuống lầu: "Tớ đi cho!"

Sau khi Lâm Liên tiễn Lục Kiêu, mang giày thể thao rồi trở lại ký túc xác, cô được ba vị quân sư chào đón nồng nhiệt.

Lâm Liên ném đôi giày cao gót đau đớn vào thùng rác, tự hào chống tay vào hông: "Cậu ấy cõng tớ về đó!"

Nhan Hứa Chi: "Thể lực rất tốt, cộng 10 điểm!"

Bạch Đồng: "Tính cách khá kiêu ngạo, nhưng được cái ngoại hình bù lại hết. Có vẻ gia đình khá phức tạp, nghe nói khi cậu ấy đến ký túc xá chỉ mang theo một ba lô, không có ai đi cùng."