Chương 11

Quán nướng buffet.

Hai nam hai nữ không mấy thân thiết ngồi đối diện nhau qua vỉ nướng, nhìn nhau chằm chằm.

Bầu không khí hơi ngượng ngùng, quân sư quạt mo Bạch Đồng biết rõ mình phải hành động.

Cô bạn đập bàn đứng dậy: "Bạn học Diệp, cậu ngồi đó làm gì, chúng ta đi lấy đồ ăn đi."

Thấy ánh mắt ra hiệu của cô bạn, Diệp Hàn Vũ cũng phản ứng lại: "À đúng đúng đúng, tôi đói sắp chết rồi đây."

Chỉ còn lại Lâm Liên và Lục Kiêu, hai người bắt đầu nhìn nhau.

Nhìn...

Lục Kiêu: "Nhìn gì?"

Lâm Liên: "Nhìn cậu đẹp trai đó."

Lục Kiêu: "Miệng lưỡi trơn tru."

Lâm Liên: "Không ngờ cậu biết dùng thành ngữ luôn, tiếng Trung của cậu không tệ nha."

Lục Kiêu: "Tôi lớn lên ở Trung Quốc."

Lâm Liên chớp chớp mắt, ý là...

"Vậy cậu rất giỏi tiếng Trung hả?"

Lúc mới gặp, cô còn lấy cớ viết tên để sờ mó tay cậu, vậy mà cậu cũng để cô sờ luôn?

Xem ra chú mèo con này cũng khá thích cô nhỉ!

Ánh mắt sáng rực của Lâm Liên khiến Lục Kiêu thấy không quen, cậu gắt giọng: "Sao, cậu có ý kiến?"

Lâm Liên: "Không không không!"

Một lát sau, Diệp Hàn Vũ và Bạch Đồng quay lại, Lâm Liên đứng dậy nói: "Cậu thích ăn gì, tớ đi lấy cho."

Lục Kiêu: "Không cần, tôi tự đi."

Cậu vừa đứng lên thì thấy cô đi theo sau mình.

Thấy Lục Kiêu nhìn mình, Lâm Liên nở nụ cười vô tội.

Cô chỉ tò mò thực đơn của mèo con thôi, hoàn toàn không có ý đồ gì xấu.

Quán nướng buffet này là do Lâm Liên chọn, gần trường, giá cả hợp lý, nguyên liệu tươi mới, đặc biệt là ba chỉ heo, chất lượng hoàn toàn ngon hơn hẳn so với những cửa hàng thông thường.

Lâm Liên thì thầm: "Theo tin tức đáng tin cậy, thịt ba chỉ ở đây là loại tươi nhất, chủ quán tự đi chợ mua về mỗi sáng đấy."

Lục Kiêu: "Tôi không biết nướng."

Mắt Lâm Liên lập tức sáng rỡ: "Tớ biết, tớ nướng cho cậu."

Trong đĩa của Lục Kiêu lập tức có thêm một miếng ba chỉ dày và dài.

Khi về lại chỗ ngồi, Diệp Hàn Vũ và Bạch Đồng đã trò chuyện rôm rả rồi.

Diệp Hàn Vũ ngẩng đầu lên thì thấy núi thịt trong đĩa của Lục Kiêu, không nhịn được xuýt xoa: "Anh Lục vẫn ăn khỏe như ngày nào."

Bạch Đồng tò mò: "Sao cậu lại gọi cậu ấy là anh thế? Lục Kiêu lớn hơn cậu à?"

Diệp Hàn Vũ: "Chậc, hỏi hay lắm. Anh Lục nhỏ tuổi nhất phòng, nhưng cả đám đều gọi cậu ấy là anh, biết tại sao không?"

Bạch Đồng: "Tại sao?"

Diệp Hàn Vũ: "Hồi mới nhập học, anh Lục đến muộn nhất, cũng không mang theo chăn gối gì cả, chỉ có một cái balo. Năm đó thời tiết khá kỳ lạ, đêm đó nhiệt độ đột nhiên tụt xuống mấy độ, mấy cửa hàng quanh đó đều đóng cửa. Tôi định nhường cho cậu ấy cái chăn dày, ai ngờ cậu ấy từ chối."

Lúc đó Diệp Hàn Vũ còn nghĩ cậu ấy là Diệp Tam Thiếu còn không chê Lục Kiêu, vậy mà tên nhóc đó lại chê cậu ấy?

Lâm Liên không nhịn được hỏi: "Lạnh như vậy, cậu ấy ngủ kiểu gì?"

Lục Kiêu dán mắt vào thịt trên vỉ nướng, không thèm nhúc nhích.

Diệp Hàn Vũ vỗ đùi một cái: "Mọi người không tưởng tượng nổi đâu! Cậu ấy chẳng đắp gì cả, nằm thẳng trên tấm gỗ rồi ngủ cả đêm. Sáng hôm sau như không có gì xảy ra, vẫn đi huấn luyện quân sự, còn được huấn luyện viên khen nữa!"

"Cả phòng bọn tôi đều khâm phục sát đất, quả nhiên không hổ danh là người có dòng máu chiến sĩ, thể chất mạnh khϊếp."

Diệp Hàn Vũ trầm giọng nói: "Từ đó, cậu ấy là người duy nhất trong phòng bọn tôi được gọi là ‘anh’."

Bạch Đồng kính phục: "Trâu bò!"

Diệp Hàn Vũ đầy tự hào: "Còn phải nói!"

Cậu ấy ưỡn ngực, cảm thấy qua màn kể chuyện này, hình tượng của anh Lục trong lòng người đẹp Lâm chắc chắn sẽ càng thêm vĩ đại!

Nhìn kìa, người đẹp đang tích cực nướng thịt cho anh Lục, ánh mắt dịu dàng biết bao.

Chắc bây giờ người đẹp rất sùng bái anh Lục nhà cậu ấy!

Lâm Liên cắt miếng thịt ba chỉ vừa chín thành từng miếng nhỏ, đau lòng nói: "Nào nào, ăn nhiều vào."

Tội nghiệp quá.

Trời lạnh như vậy mà còn ngủ được trên ván gỗ, chắc từ nhỏ đã sống trong hoàn cảnh cực khổ lắm.

Lục Kiêu cảm thấy ánh mắt cô hơi lạ, nhưng sau khi ăn miếng thịt cô nướng, cậu quyết định bỏ qua sự kỳ lạ đó.

Thịt ba chỉ vừa chín tới, cắn một phát nước thịt trào ra.

Cậu hài lòng nheo mắt: "Ngon lắm."

Được khen, Lâm Liên càng thêm nhiệt tình nướng thịt, cô quyết định sẽ dùng tài nấu nướng để chinh phục dạ dày của mèo con!

Lâm Liên vừa nướng thịt cho mèo con, vừa lén lút quan sát xem cậu thích gì.