Bà chủ giàu có trong tương lai cũng tính là bà chủ mà!
Lục Kiêu chỉ cảm thấy cô gái ngốc trước mặt càng lúc càng ngốc hơn, ánh mắt kiên định như chú chó husky.
Đúng lúc này giảng viên bước vào, lớp học đang ồn ào cũng yên tĩnh hẳn lại.
Lục Kiêu nhìn Lâm Liên, thấy cô lấy giấy bút ra bắt đầu nghiêm túc nghe giảng.
Lục Kiêu: "?"
Cô nàng này không phải đến để tán tỉnh cậu sao, sao lại thật sự nghe giảng rồi?
Lâm Liên nghiêm túc ghi chép, đây là chiêu tán tỉnh cô học được từ bạn trai của Nhan Hứa Chi.
Khi nắm chắc kiến thức môn học này, cô có thể giảng bài cho Lục Kiêu!
(Ngậm hoa hồng) Không ngờ chứ gì, kỹ năng lớn nhất của dân Triết chính là cái gì cũng học được, đến lúc đó không phải sẽ làm cậu mê như điếu đổ sao!
Có lẽ vì quá nghiêm túc nên cô còn bị giảng viên gọi lên trả lời câu hỏi.
"Bạn nữ ngồi cạnh Lục Kiêu, em trả lời câu hỏi này đi."
Lâm Liên nhanh nhẹn trả lời, giảng viên hài lòng gật đầu, định cộng điểm chuyên cần cho cô.
Cô giơ tay: "Em không phải sinh viên khoa Tài chính, điểm này có thể cộng cho Lục Kiêu không ạ?"
Giảng viên nhịn không được bật cười: "Bạn sinh viên khoa khác này, không được đâu em."
Cả lớp cũng bật cười vui vẻ.
Lâm Liên tiếc nuối ngồi xuống, thấy Lục Kiêu cũng đang cười, cô vui vẻ nói: "Cậu cười lên đẹp thật đấy."
Lục Kiêu ngưng cười, hơi ngẩng cằm lên, kiêu ngạo nói: "Coi như cậu có mắt."
Lâm Liên chống cằm nhìn cậu, khóe miệng cong lên.
Aiya, đẹp trai quá đi.
Hết tiết học, Lâm Liên ghé lại gần: "Trưa nay cậu ăn ở đâu?"
Lục Kiêu: "Sao, cậu muốn mời tôi à?"
Lâm Liên gật đầu lia lịa: "Ừ ừ ừ."
Bước đầu tiên để cưa cẩm chàng trai nghèo khó: Mời cậu ấy ăn cơm!
Lục Kiêu nhướng mày: "Đi đâu?"
Mặc dù cốt truyện nói cậu là trai nghèo, nhưng Lâm Liên nhìn thế nào cũng thấy… Nhìn cậu như công tử nhà giàu vậy, mời ăn chỗ quá bình dân có vẻ không phù hợp.
Lâm Liên: "Chỗ đắt một chút cũng được, tớ có đi làm thêm kiếm được chút tiền."
Tuy không đủ mua nhà mua đất như nữ chính trong truyện, nhưng mời "mèo con" ăn một bữa ngon thì không thành vấn đề.
Lục Kiêu nhìn cô một cách khó tin, không phải nam chính ngựa giống bảo cô nàng này tán tỉnh cậu à, sao lại không đưa tiền thế?
Còn bắt cô tự bỏ tiền túi?
Lục Kiêu nhìn cô như nhìn kẻ ngốc.
Lâm Liên: "Sao thế?"
Lục Kiêu: "Đi ăn buffet nướng đi, tôi ăn nhiều lắm, sợ cậu chịu không nổi."
Lâm Liên nhìn cậu đầy thương xót, mèo con lâu rồi chưa được ăn no rồi, tội nghiệp quá.
Diệp Hàn Vũ nghe đoạn đối thoại này, mặt không khỏi hiện lên đầy dấu chấm hỏi. Không phải chứ, anh Lục để con gái mời ăn luôn hả trời?
Lâm Liên thấy nét mặt phức tạp của Diệp Hàn Vũ, tưởng cậu ấy cũng muốn đi: "Cậu với Đồng Đồng đi cùng luôn đi, tớ mua phần combo 4 người."
Lục Kiêu nghĩ lại cũng đúng, không thể quá nhanh đã để cô ấy ở riêng với mình, thế thì trông mình mất giá quá.
"Diệp Hàn Vũ." Cậu gọi như gọi chó, "Mày cũng đi đi."
Diệp Hàn Vũ nghẹn lời: "Hay để tao mời đi."
Cậu ấy đường đường là Diệp Tam Thiếu, không chịu nổi cảm giác bị con gái mời!
Lục Kiêu: "Cô ấy mời."
Lâm Liên gật đầu thật mạnh.
Lục Kiêu: "Nhưng mà tao trả tiền."
Lâm Liên: "Ơ???"
Lục Kiêu liếc cô: "Chứ sao nữa, không lẽ ăn bám bà chủ lớn à?"
Lâm Liên nghe giọng điệu của cậu, hình như cậu thật sự định trả tiền.
Là cô hiểu nhầm rồi, mèo con tuy nghèo nhưng cũng có kiêu ngạo. Không sao, bà chủ này sẽ bao dung cho lòng tự trọng của cậu.
Lâm Liên quyết định lát nữa sẽ lén thanh toán, không nói gì cả.
Chó tốt là chó biết giữ thể diện cho mèo!
Lục Kiêu nhìn đôi mắt đảo qua đảo lại liên tục của cô, ngay lập tức đoán ra được cô đang nghĩ gì.
Tên nam chính ngựa giống kia phải tinh ranh cỡ nào mới luyện được cô thành kiểu người thấy mời đàn ông ăn cơm là chuyện đương nhiên thế này?
Cậu chậc một tiếng, có chút khó chịu.
Tên khốn nạn, đến kẻ ngốc cũng lừa.