Ngày Tết Nguyên Tiêu, Lý Sưởng Hiên đại khái được chỉ điểm.
Hắn đến hẹn ta cùng xuất cung chơi đùa.
Xuyên tới lâu như vậy, đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy thế giới bên ngoài.
Đám người rộn ràng nhốn nháo, đèn l*иg được treo đầy trên đường dài.
Đây là không khí vô tư nhộn nhịp mà trong hoàng cung không có.
Lý Sưởng Hiên nhìn ánh sáng trong mắt ta: "Nếu thích, về sau ta sẽ thường xuyên đưa nàng đi chơi."
Ta quay đầu nhìn hắn, hắn lại nhìn sang chỗ khác.
Lúc này, một cô bé cầm theo một chiếc đèn hoa cá chép đi ngang qua trước mặt ta.
[Thích quá, thích quá.]
Lý Sưởng Hiên ho khan một tiếng, lập tức đến bên cạnh mua cho ta hai cái.
"Cầm lấy, mỗi tay một cái, người khác có, trẫm... Ngươi cũng nhất định phải có!"
Ta nhận lấy đèn hoa, có chút vui vẻ.
Bỗng nhiên ta cảm thấy mu bàn tay hơi ngứa.
Thì ra là tay của Lý Sưởng Hiên không cẩn thận quẹt vào mu bàn tay của ta.
Ta hồn nhiên không thèm để ý, bắt đầu gọi món ăn trong lòng: [Thật muốn ăn kẹo hồ lô, râu rồng xốp giòn, bánh hoa quế, rượu ủ nguyên tiêu nha ~]
Lần này Lý Sưởng Hiên đã nhanh nhẹn hơn, hắn sai thị vệ đi theo đi mua.
Vì thế khi ngón tay hắn lại vô tình lướt qua mu bàn tay của ta, ta nắm lấy tay hắn.
Mặt của hắn lập tức đỏ bừng.
Ai có thể ngờ được, tới việc gần gũi nhất hai người cũng đã làm rồi, vậy mà bây giờ lại giống như cặp đôi vừa mới yêu đương.
"Chu Tử Quân."
"Hửm?"
"Nàng thích hoàng cung của ta... không?"
"Không thích."
"Hiên Nữu, nàng có thích... đèn l*иg của ta không?"
"Không thích!"
"Nhưng ta thích nàng."
Khói lửa nở rộ ở nơi xa, chỗ đèn đuốc sáng trưng có một đôi tình nhân tuyệt đẹp.
...
Sau lần ra khỏi cung đó, tâm trạng của ta đã trở nên hoàn toàn phấn khích.
Cả ngày đều làm nũng kéo bà nội đi chơi với ta.
Giang Nam mưa bụi, đại mạc cô yên, phong cảnh trước kia ta không có điều kiện xem hiện tại cũng muốn đi xem.
Nói nhiều, bà nội cũng có chút động lòng.
Còn tên cẩu Hoàng đế kia, lựa lời dỗ dành hắn là được.
Cuối cùng hắn cũng buông lỏng.
...
Lúc chúng ta rời cung, cẩu Hoàng đế rầu rĩ không vui.
"Bên ngoài có gì tốt chứ, không có trẫm ở đây nàng có thể chơi vui vẻ được sao?"
Đáp lại hắn là ta cười hì hì buông rèm xe ngựa xuống.
Lần này xuất cung, ta còn mang theo Lý quý nhân.
Tuyên bố với bên ngoài là nàng ta đã chết vì bệnh.
Ta cho nàng ta không ít tiền bạc, còn tặng kèm hai hộ vệ.
Sau đó nàng ta muốn về nhà mẹ đẻ mở cửa hàng hoặc cũng đi các nơi ngắm cảnh thì tùy nàng ta.
Ta nói với nàng ta, có khó khăn có thể tới tìm ta, nể tình đồng hương, nếu ta giúp được nhất định sẽ giúp.