Bà ấy biến sắc: "Khó ăn như vậy sao?"
Ta lắc đầu, trong lòng nghĩ: [Bà nội, bà nội, cháu rất nhớ bà.]
Không ngờ, một giây sau, ta đã nghe thấy thái hậu dò xét gọi ta: "Quân Bảo?"
Trên thế giới chỉ có một người gọi ta là "Quân Bảo".
Bà nội đã từng nói với ta, ta không phải là rác rưởi không ai thèm, ta chính là bảo bối của bà.
Vì vậy, người ngoài điện đều nghe được ta cùng Thái hậu đột nhiên ôm nhau khóc rống.
Đợi cơm nước xong, bà nội kể cho ta biết bà ấy mắc bệnh rồi thế nào, xuyên thành phi tử của tiên đế, lại làm sao cứu được Lý Sưởng Hiên tám tuổi trong lãnh cung.
"Lúc đó ta đang nghĩ, đứa nhỏ giỏi giang như vậy, cũng lớn như lúc Quân Bảo chúng ta đến bên cạnh ta.”
Ta kể cho bà nội biết ta bị đột tử vì công việc.
Bà nội đau lòng, vẫn luôn vỗ lưng của ta.
"Đúng rồi, Tiểu Quân, ta luôn có thể nghe thấy tiếng lòng của con, muốn chết cái gì đó, con có tâm sự gì thì nói với ta, tuyệt đối đừng nghẹn ở trong lòng, vất vả lắm chúng ta mới gặp lại, con cũng đừng có nghĩ quẩn trong lòng."
"Hả? Người cũng có thể nghe thấy lời con nói trong lòng sao?”
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, ngón chân xấu hổ của ta móc ra một tòa hoàng cung mới.
Ta cam kết sau này sẽ không làm ra chuyện điên rồ nào nữa.
Thái độ của ta đối với cuộc sống đã trở nên tích cực hơn không ít, tần suất muốn thắt cổ tự tử đã giảm xuống một cách đáng kể.
Hơn nữa còn có mẫu hậu bảo vệ ta, mỗi lần ta đi ngang toàn bộ hậu cung đều phải lui lại tránh đường.
Điều duy nhất khiến ta khó chịu chính là, tên cẩu Hoàng đế kia luôn dùng ánh mắt u oán nhìn ta.
Ngay cả mẫu hậu cũng nhận ra manh mối.
Bà ấy cười tủm tỉm hỏi ta, cảm thấy Lý Sưởng Hiên thế nào.
Bà ấy nói: "Đứa trẻ Sưởng Hiên này do chính tay ta nuôi lớn, cái khác không nói, nhưng chắc chắn là nó không xấu, nó còn nhỏ, ta còn từng dạy nó rằng đối đãi tình cảm phải toàn tâm toàn ý, nhiều năm như vậy, nó cũng chưa từng thích cô nương nào."
Ta nên nói với bà ấy như thế nào đây, nói rằng hai chúng ta mới gặp mặt lần đầu tiên hắn đã ngủ với ta?
Thôi đi, vẫn là đừng nói với ai thì hơn.
Ta không cẩn thận nói ra suy nghĩ trong lòng...
Tự nhiên ta lại có loại cảm giác xấu hổ khi xem phim người lớn bị phụ huynh bắt quả tang.
Có điều nhìn thấy tên cẩu Hoàng đế bị mẫu hậu đầy quan đuổi đánh, ta lại vui vẻ trở lại rồi.