Bị vợ liếc cho một cái cảnh cáo đầy uy lực, Triệu Quý Căn chỉ còn biết ho khan mấy tiếng lấy lệ, cúi gằm đầu nhìn điếu thuốc trên tay như thể nó có thể cứu ông khỏi cơn “sóng thần” sắp tới. Về chuyện Cốc Thúy Hương dẫn Tô Hạ đến, ông dứt khoát chọn cách... giả mù giả điếc. Tốt nhất cứ để bà xã tự xoay sở, chứ không khéo lại bị mắng te tua vì “dám cản trở đường tâm linh”.
Cốc Thúy Hương lúc này đang tay bắt mặt mừng kéo Tô Hạ vào sân, cười tươi như hoa:
“Tiểu Hạ à, dạo này cháu trai thím bị cảm, chạy bệnh viện mòn cả dép mà chẳng đỡ. Thím nhớ ông nội cháu từng nói nhà cháu theo nghề Đông y, cháu có nhớ bài thuốc nào không?”
Tô Hạ cắn nhẹ môi, đôi mắt to tròn nhìn bà Thúy Hương chớp chớp, im lặng mất mấy giây rồi mới nhỏ nhẹ:
“Thím ơi... cháu không biết Đông y, nên chắc là không giúp được gì đâu ạ.”
Thật ra trong trí nhớ của Tô Hạ, hồi sáu tuổi cô có về ở nhà ông ngoại hai năm. Nhưng hồi đó cô cũng chỉ là một đứa trẻ biết ăn với chơi, đâu phải thần đồng Đông y gì cho cam. Có cho sách thuốc chắc cũng lấy làm giấy vẽ!
Nghe Tô Hạ trả lời thế, trong mắt bà Thúy Hương thoáng chút thất vọng, nhưng bà không phải dạng dễ bỏ cuộc. Bà vội chuyển chủ đề với nụ cười tươi rói:
“Không sao, cháu cứ vào nhà ngồi chơi. Thím pha cho cháu cốc nước, tiện thể mình trò chuyện một lát nhé.”
Nói xong bà lại nhiệt tình lôi kéo Tô Hạ vào phòng khách, ấn cô ngồi xuống ghế như tiếp khách quý, rồi quay người đi... nhưng không phải ra bếp lấy nước.
Mà là quẹo trái vào phòng con dâu.
Trong phòng, Miêu Phương con dâu của bà đang bế thằng nhỏ tên Thiết Đản cho uống nước. Nhìn thấy mẹ chồng vào, sắc mặt cô hơi xị. Cũng phải thôi, mấy hôm nay con bệnh mà mẹ chồng cứ đòi gọi hồn bắt vía, người làm mẹ như cô sao không thấy bực?
“Đưa thằng bé cho mẹ, con ra pha cốc nước mang ra phòng khách đi,” Cốc Thúy Hương vừa nói vừa bước lại, đỡ lấy Thiết Đản từ tay con dâu. Ôm cháu vào lòng, cảm nhận được nhiệt nóng bừng bừng từ cơ thể nhỏ xíu ấy khiến bà đau lòng khôn xiết.
Lúc định ra ngoài, bà quay đầu lại dặn thêm:
“À, nhớ cho thêm chút đường vào nước nhé, cho nó ngọt ngào dễ nói chuyện.”
Trong lúc đó, Tô Hạ vẫn ngồi trong phòng khách, đưa mắt nhìn quanh. Ngồi một lát bắt đầu thấy chán, cô đang tính đứng dậy thì nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa.
Khi thấy bà Thúy Hương ôm một cậu bé bước vào, ánh mắt của Tô Hạ lập tức bị hút chặt.
Cậu bé không giống mấy thiên thần nhỏ hay xuất hiện trên bao bì sữa bột trắng trẻo má phính gì cả mà đen nhẻm như vừa lăn qua bãi than, mặt đỏ bừng như vừa bị úp mặt vào bếp lò.
Tô Hạ vừa liếc nhìn phía bên trái của bà Thúy Hương, ánh mắt bỗng lóe sáng, trong lòng thầm reo lên: “Trời ơi, ông trời thương mình thật sự!”
Thì ra khả năng đặc biệt của cô vẫn còn theo tới thế giới này.
Kiếp trước, cô đã từng mở được “thiên nhãn” loại năng lực không phải ai cũng có, nhìn thấy những thứ mà người bình thường chỉ có thể... không biết là gì. Cô cứ tưởng xuyên không xong là mất sạch buff, ai ngờ được giữ nguyên full combo!
Nói dễ hiểu thì, mắt thường ai cũng có, nhưng “thiên nhãn” thì phải được ông trời chọn lọc kỹ lắm mới trao cho. Nó có hai loại: một là bẩm sinh kiểu vừa sinh ra đã có tần số sóng lạ; hai là do tu luyện mà có kiểu cày cuốc lâu năm được unlock kỹ năng ẩn.
Tô Hạ thì thuộc loại đầu tiên trời cho thẳng mặt. Từ nhỏ đã có thể nhìn thấy những thứ “mờ ám”, lại không yếu tim nên sống sót tới giờ vẫn tỉnh táo. Chứ người thường mà có thiên nhãn chắc giờ đang ở khoa thần kinh rồi.