- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Nữ Phụ
- Nữ Phụ Là Thần Toán
- Chương 3
Nữ Phụ Là Thần Toán
Chương 3
Nhìn vẻ mặt lấm lét của Trương Hồng Mai, Tô Hạ khẽ nhếch môi cười như không cười. Trong lòng thầm nghĩ: "Bác dâu à, lương tâm bác còn sống không đấy?"
Lúc nãy đứng đó kể lể như thể cô là tiểu thư nhà giàu, ngủ tới trưa không chịu động tay chân. Mà ai đời tiểu thư lại như cô gần 16 tuổi mà cao chưa tới mét sáu, gầy đét như que tăm, da vàng bủng, tay chân thì thô ráp, quần áo cũ sờn như giẻ lau nhà. Nếu đây mà là tiểu thư, thì cái nhà này chắc cũng là biệt thự gạch nung!
Nguyên chủ ở nhà không phải làm việc vặt, vì căn bản là... làm việc nặng. Ngày nào cũng vác dao lên núi chặt củi, rồi ra đồng làm việc với đàn ông trong nhà, nắng chang chang vẫn cắm đầu cấy lúa. Vậy mà giờ lại nghe kể công như thể bác dâu hầu hạ mình từ sáng tới tối. Nghe mà muốn cắn lưỡi tự sát vì độ trắng trợn.
Ánh mắt Cốc Thúy Hương đảo một vòng, vừa nhìn thấy tay áo ngắn cũn cỡn của Tô Hạ liền không nói gì, chỉ liếc Trương Hồng Mai một cái. Trong làng này ai chẳng biết ai, Trương Hồng Mai ngày thường thế nào, chị em phụ nữ biết cả.
“Tiểu Hạ này,” Cốc Thúy Hương bước lên hai bước, giọng dịu đi, “hôm nay thím có chuyện muốn nói riêng, không tiện ở đây, cháu có thể sang nhà thím một lát không?”
Tô Hạ hơi nhíu mày, gương mặt mang theo vẻ khó xử:
“Dạ, thím có việc gì thế ạ? Cháu còn phải ra đồng với bác cả nữa.”
“Cháu còn nhỏ, làm gì mà phải làm mấy việc nặng nề đó chứ, chẳng trách gầy như con cá khô! Với lại hôm qua thím có đi ngang thấy ruộng nhà cháu gần cấy xong rồi mà, chắc hôm nay cũng không bận gì đâu.” Cốc Thúy Hương nói rồi quay sang Trương Hồng Mai cười cười “Hồng Mai, để cháu nó nghỉ hôm nay nhé, tôi có chút chuyện muốn nhờ nó giúp.”
“Vâng, được chứ. Tô Hạ, cháu đi với thím Thúy Hương đi. Chuyện ngoài đồng để bác cả với Tô Thu lo là được rồi.” Trương Hồng Mai cười như hoa hướng dương, trong lòng thì lạnh như băng.
Mấy ngày nay nó ra đồng khi nào? Giả bộ giả tịch giỏi lắm!
Nói là từ hôm bị say nắng ngất xỉu tới giờ, con bé cứ như biến thành người khác. Không ra đồng, cũng không làm việc, suốt ngày trốn trong phòng, tới giờ ăn mới ló mặt ra, ăn xong lại rút vào. Còn nói là không khỏe. Không khỏe mà ăn khỏe thế à?
Chỉ có điều bây giờ có người “trên quyền” nhúng tay, Trương Hồng Mai cũng không dám hé nửa lời, chỉ có thể nhìn theo bóng hai người ra khỏi sân, nụ cười trên mặt cũng lập tức tắt ngúm, thầm lẩm bẩm:" Không biết bà Thúy Hương kia tìm nó có chuyện gì…"
Tô Hạ cùng Cốc Thúy Hương đi trên con đường làng lầy lội. Mưa tối qua khiến con đường đất vàng ướt nhẹp, mỗi bước chân đi lại “bẹp bẹp” như dẫm vào chảo dầu.
Cốc Thúy Hương đi bên cạnh, thỉnh thoảng lại nghiêng đầu liếc Tô Hạ một cái, trong lòng không khỏi đánh giá lại. Trước giờ bà cứ tưởng con bé này yếu đuối, bị ăn hϊếp cũng chẳng dám mở miệng, kiểu người như thế bà không ưa. Nhưng mới nãy nhìn thái độ, ánh mắt, thần sắc của nó… chẳng giống kẻ dễ bị bắt nạt chút nào.
Nhìn kỹ lại thấy con bé cũng có nét mắt to, mũi cao, miệng nhỏ, gương mặt dù hơi vàng vọt nhưng vẫn rất xinh. Chỉ tiếc cái mái tóc xơ xác buộc túm một bên nhìn hơi thảm, quần áo cũ mèm lại càng khiến người ta thấy thương.
Tô Hạ biết bà đang quan sát mình, nhưng chẳng để tâm. Cô vẫn bình tĩnh bước đi, ánh mắt hướng xuống con đường đầy bùn đất, chỉ khẽ cau mày, không nói lời nào.
Nhìn biểu cảm của Cốc Thúy Hương, Tô Hạ đã đoán được đôi phần. Chắc gia đình bà ta có việc gì đó muốn nhờ cô. Nhưng đối phương chưa mở lời, cô cũng chẳng hỏi, cứ để bà tự nói thì hơn.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Nữ Phụ
- Nữ Phụ Là Thần Toán
- Chương 3