Chương 18

Hạ à, chuyện vừa rồi con đừng để bụng. Bác dâu con miệng vậy chứ bụng tốt lắm.

Tô Hạ mở miệng cười nhẹ kiểu cười mà nhìn thôi cũng đủ châm chích.

Ồ, nếu bà ta là "dao sắc bọc đậu hũ", thì bác chắc là "sói đội lốt cừu" hả?

(Chưa nói thành lời, nhưng ánh mắt cô đã nói lên tất cả.)

Đến giờ ăn trưa, như thường lệ, cả đại gia đình nhà họ Tô lại quây quần trong gian chính để dùng bữa. Chiếc bàn vuông nằm giữa phòng, trên đó là hai món "kinh điển":" một đĩa thịt xào ớt xanh và một đĩa bí đao kho."

Mà phải nói thật... hai món nhìn chán đời. Ở quê mà, nấu nướng tiết kiệm đủ thứ, dầu muối cũng tính từng giọt, nên thành ra màu sắc món ăn cứ như kiểu "đời thiếu nắng".

Nhưng Tô Hạ thì kệ đời, không hề khách sáo, cứ gắp lia lịa đặc biệt là đĩa thịt. Ừ thì cũng có gắp bí đao cho đủ lệ bộ, chứ trong lòng chỉ muốn hét lên: “Ăn nữa là mọc lá luôn chứ chẳng đùa!”

Cái nhà này quanh năm rau với rau, ăn đúng kiểu “vườn trồng gì ăn nấy”. Mà dạo này trúng mùa bí đao, nên ăn tới mức Tô Hạ chỉ nghe chữ “bí” là muốn bí thở.

Nói ra mới nhớ, hôm nay cũng vì Tô Thụy năn nỉ quá nên dì Trương Hồng Mai mới chịu khó lết lên tận đầu làng, mua hẳn hai lạng thịt. Đĩa thịt mang về nhìn kỹ thì ờm... có thịt là quý lắm rồi, chứ nhìn toàn ớt với mỡ, thịt lấp ló như chơi trốn tìm.

Tô Hạ vẫn tỉnh như ruồi, gắp lia gắp lịa. Trương Hồng Mai thì gần như muốn bốc hỏa:

"Tô Hạ! Mày nhìn lại mày coi! Cả đĩa thịt ai cũng gắp vài miếng lấy thảo, còn mày thì ăn như heo nhà có giỗ! Nhìn cái mồm bóng nhẫy dầu mỡ kìa!"

Tô Hạ mặt không biến sắc, vừa nhai vừa bình thản đáp:

"Bác dâu, chứ chẳng phải chị cả cũng ăn kha khá đấy sao? Mắc gì bác chỉ trách mỗi cháu? À, còn Tô Thu nè, chưa gắp miếng nào, lại đây chị gắp cho, ngon lắm đó".

Nói xong, cô gắp luôn miếng thịt bỏ vô bát Tô Thu, chẳng thèm bận tâm đến ánh mắt tóe lửa của bà ta kiểu ánh mắt “nếu gϊếŧ được bằng nhìn thì mày chết mười lần rồi”.

Mày...!

Dì Trương đang định nổi trận lôi đình thì phía đầu bàn, ông Tô Kiến Quốc ho khan một tiếng "cảnh cáo". Bà liếc lên, thấy chồng đang lườm cháy mặt, đành phải nuốt cục tức xuống họng, chỉ còn biết trừng mắt thêm lần nữa cho đỡ ghiền.

Sau bữa trưa, Tô Hạ thu xếp chuẩn bị đi lên trấn trên. Ở quê chờ sung rụng thì chỉ có đói dài người, cô không định để đời mình bị đói dí sát gáy.

Trong túi cô hiện còn hơn 1.000 tệ trong đó 1.000 là "thu hoạch" từ tên tội phạm bữa trước, còn 200 là tiền Cốc Thúy Hương cho. Chưa nhiều, nhưng cũng đủ xoay sở được vài bước.

Vài ngày ở nhà, cô đã nhìn ra rõ mười mươi: Trương Hồng Mai với Tô Kiến Quốc đang rắp tâm... học kỳ sau cho nghỉ học luôn! Định “cắt phăng” con đường thoát thân của cô chứ gì? Mơ đi!

Bỏ học là không có cửa!

Tô Hạ còn dự định học lên cấp ba, rồi đại học. Vào ký túc xá sống cho yên thân, chứ không đời nào chôn thanh xuân trong cái chuồng gà này!

Cô biết, giờ mà bứt luôn thì cũng được. Nhưng nghĩ kỹ lại: cô chưa đủ tuổi vị thành niên, hộ khẩu, học bạ, giấy tờ đều ở đây. Trốn đi thì sau này chỉ thêm rắc rối.

Nên thôi, ráng nhịn. Đợi đủ tuổi, rồi đi trong tư thế hiên ngang, một đi không quay lại!