Thôi được rồi, về ngủ sớm đi, đừng có sụt sịt nữa.
Dạ... cảm ơn chị nhiều!
Tô Hạ ăn sạch củ khoai rồi tiện tay chén thêm vài cái bánh, no nê căng bụng mới yên tâm leo lên giường ngủ một giấc tới sáng.
Sáng sớm tinh mơ, ông cụ nhà họ Tô đã lục đυ.c ra sân tập thể dục. Tô Hạ cũng dậy sớm, vừa thò mặt ra khỏi cửa thì...
Vυ"t!
Một cây chổi từ đâu phóng tới như đạn đạo! May mà phản xạ tốt, cô né kịp, không thì đầu chắc có ổ gà.
Tô Hạ trong đầu chỉ kịp "chửi thầm":
"Sáng sớm ai nhập hồn bà Trương vậy trời?"
Không cần hỏi cũng biết thủ phạm là ai ngoài dì Trương Hồng Mai. Vừa thấy Tô Hạ ló ra, bà ta đã gào lên như loa phường mất kiểm soát:
Cái gì? Mày nhìn tao kiểu đó là sao? Tao còn chưa tính vụ hôm qua mày bỏ nhà đi hoang đấy nhé! Tao nuôi mày lớn để mày ra đường dụ trai hả? Còn mặt mũi nào mà vác xác về cái nhà này? Trong nhà còn có em gái em trai mày nữa đó, mày muốn làm nhục hết cả họ hả?
Tô Hạ đứng đó, cười khẩy trong đầu:
"Gào to vậy là sợ hàng xóm không nghe rõ hả bà?"
Quả không sai, vừa liếc ra đã thấy cả xóm tụ tập ngoài sân như đi hội. Vài đứa con nít còn hăng tới mức trèo lên tường hóng chuyện, cười như coi hài kịch.
Dì Trương chưa dừng lại, tiếp tục tung đòn:
"Tao nói rồi! Mày nghỉ học đi, từ mai tao cho mày đi làm công nhân ở cái xưởng gần đây! Ăn bám ở nhà hoài không biết nhục hả?"
Lúc này, Tô Thụy em họ Tô Hạ không nhịn nổi nữa, nhảy ra nói giúp:
"Mẹ! Mẹ đừng nói vậy! Chị Hạ không phải người như mẹ nói đâu! Với lại chị sắp tốt nghiệp cấp hai rồi, mẹ bắt nghỉ học làmgì?"
Đồ ngu! Tiền cho nó đi học bao nhiêu là do tao với ba mày nai lung ra kiếm đó! Nó nghỉ học thì đỡ tốn cơm chứ gì!
Tô Hạ vẫn bình tĩnh, cười nhạt rồi từ tốn lên tiếng:
"Dì à, con nhớ lúc ba mẹ con mất, có để lại một khoản tiền bồi thường. Con ở nhà mấy năm rồi, chưa thấy đồng nào. Dì nói con ăn cơm của dì, dì có thấy bị ngượng không? Dì không sợ đêm về, ba mẹ con hiện hồn về hỏi tội hả?"
Câu nói vừa dứt, bà ta khựng lại như bị đóng băng. Mặt bà ta trắng bệch như vừa thấy ma sống. Nhưng liếc mắt nhìn quanh thấy hàng xóm hóng đông như hội, bà ta nuốt nước bọt đánh“ực” rồi nhanh chóng bật chế độ "quay xe":
"Ấy không có gì đâu, mấy bác đừng hiểu lầm ha! Con bé Tô Hạ nhà tôi ngoan lắm, hiền lành, học giỏi nữa! Tôi đang tính sau này cho nó học đại học cơ mà! Thôi thôi, mấy bác đi về đi ha, nhà tôi không có gì đâu coi đâu!"
Cả đám hàng xóm nghe xong cười rần rần:
"Ủa rồi chị bị gì vậy Hồng Mai? Mới nãy chửi người ta giờ khen như rót mật vậy?"
Gọi chị là "dao hai lưỡi" cũng còn nhẹ!
Bữa sau nhớ đừng nhận nhầm chồng nha, coi chừng lạc quẻ!
Bị chọc quê muốn ná thở, bà Trương ôm chậu nước suýt nữa đổ luôn ra cổng đuổi người ta.
Bên trong nhà, ông Tô Kiến Quốc chồng bà Trương ngồi trong phòng, mặt đen như đít nồi, chỉ muốn tự vả mấy cái vì không chịu ra can sớm.
Khi bà Trương lủi thủi lết vào, ông quăng cho cái nhìn lạnh như băng:
"Thôi đủ rồi. Lo mà dẹp cái tính đó đi. Còn bày trò nữa thì đừng trách tôi không nể mặt!"
Nói xong, ông phủi tay bỏ ra sân. Thấy Tô Hạ đứng đó, ông ngập ngừng bước lại, giọng lúng túng.