Tôi tuy không phải mẹ ruột nó, nhưng cũng là bác dâu, chẳng lẽ dạy cháu cũng không được hả?
Nguyên ngày bị bực trong người, giờ vừa thấy mặt con nhỏ là bao nhiêu lửa giận của bà ta bùng lên như lò than đổ thêm dầu. Mà với bà ta, con nhỏ không ăn vài cái tát thì bữa cơm tối nuốt không vô!
Ông chồng thì vẫn mặt lạnh như băng đá tủ đông:
“Bà cứ phải đợi tới nửa đêm mới bắt đầu làm trò hả? Có gì để mai nói, giờ thì im cái miệng lại giùm tôi, ngủ dùm cái coi!”
Thấy chồng bắt đầu có dấu hiệu “nổi sóng”, bà Trương hơi chột dạ. Bà nhớ rõ hồi mới cưới chưa bao lâu, cũng từng làm ầm một trận đòi đuổi ba chồng ra riêng. Hồi đó ông Tô Kiến Quốc nhịn được một hồi, nhưng rồi có một đêm nổi cơn “lốc xoáy”, kéo vợ vô phòng dạy cho một bài học nhớ đời, thậm chí còn bịt miệng bà cho khỏi gào. Từ đó về sau, bà Trương mới hiểu ông chồng này tuy mặt mũi hiền lành chứ thật ra cũng không phải dạng vừa.
Thế nên lần này, dù trong lòng tức muốn trào máu họng, bà ta cũng đành nuốt giận, lặng lẽ rúc lại vào chăn nằm im thin thít như mèo bị nhốt.
Mọi chuyện tưởng đã yên. Ai ngờ chỉ một lát sau, phòng bên cạnh lại có động. Thằng nhóc Tô Thụy cháu cưng trong nhà lén lút bò dậy, ôm theo cái gì đó, rón rén đến trước cửa phòng Tô Hạ.
Cốc, cốc...
Tiếng gõ cửa nhẹ như muỗi kêu, may mà tai Tô Hạ thuộc dạng thính tai chứ người bình thường chắc ngủ quên luôn.
Cô mở cửa, thấy nhóc Duệ đứng đó, mặt nghiêm túc hết mức như sắp họp phụ huynh. Cô khựng lại, vì ký ức về thân xác này vẫn còn lơ mơ, chỉ nhớ nhóc con trước mặt là em họ trắng bóc, xinh như búp bê sáp vậy.
Khuya rồi mà còn chưa ngủ? cô nhướng mày hỏi.
Chị đi đâu? Con gái con đứa không nên về trễ như vậy đâu. TôThụy nghiêm mặt, phán câu xanh rờn.
Tô Hạ: “Ủa, gì vậy? Chị vừa bị thằng nhóc này lên lớp hả?”
Cô bật cười, không giận nổi, chỉ thấy tình huống này quá sức dễ thương.
Chị có việc phải ra ngoài một chút. Còn em? Sao còn thức?
Em đợi chị về. Nhóc bặm môi, rồi dúi nguyên hộp bánh đậu xanh vào tay cô. Lần sau đừng về trễ nữa, con gái đi đêm nguy hiểm lắm.
Nói rồi, không thèm đợi phản ứng của cô, thằng bé quay ngoắt đi như diễn viên phim hành động, để lại mình Tô Hạ đứng giữa cửa, tay ôm hộp bánh thơm nức mũi.
Tô Hạ vừa buồn cười vừa thấy ấm lòng. Cô chưa kịp nói gì, đã liếc mắt nhìn về góc sân, môi cong lên:
“Tô Thu, ra đây đi.”
Trong góc phòng, một cái bóng nho nhỏ run lập cập rồi lết ra như bị ai điểm huyệt lại. Đó là Tô Thu cô em họ cùng hội cùng thuyền, rón rén nói nhỏ xíu:
Chị ơi… bác dâu không cho để phần cơm tối cho chị. Em... em trốn lén giấu được một củ khoai lúc đun nước. Chị ăn không?
Tô Hạ liếc nhìn đôi tay nứt nẻ của con bé đang cầm củ khoai đen thui đen như tiền điện cuối tháng còn chưa kịp mở miệng cảm ơn thì bé Thu thì con bé đã nước mắt lưng tròng
Em xin lỗi... em không cố ý đâu... lần sau em nhường luôn phần của em cho chị, chị đừng giận em nha...
Tô Hạ trong đầu chỉ kịp bật ra một câu: "Ủa? Mình có làm gì đâu? Sao nó khóc như mình vừa đánh nó vậy?"
Cô chỉ biết thở dài, xoa trán, rồi móc ra hai cái bánh đậu xanh do Tô Thụy tặng, dúi cho con bé. Tô Thu ngơ ngác nhận lấy, mặt đần ra như bị đứng hình.