“Tôi nói lại lần nữa, xuống đây. Nếu không...”
Chưa nói hết câu, người đàn ông đã cất dao găm, rút ra một vật khác từ bên hông. Chỉ nhìn thoáng qua, Tô Hạ đã muốn chửi ầm lên: không chỉ dao, anh ta còn mang theo cả súng!
Nòng súng đen ngòm lạnh lẽo chĩa thẳng vào nơi cô đang ẩn nấp. Cô biết mình không thể tiếp tục giả chết. Tô Hạ quý mạng, và biết rõ nếu liều, chỉ cần một cú siết cò là xong đời.
Anh ta nắm chặt súng, ngón tay đặt sẵn trên cò. Cả người toát lên vẻ cảnh giác cao độ.
Từng trải qua nhiều tình huống sinh tử, anh ta sống sót không chỉ nhờ bản lĩnh mà còn vì trực giác nhạy bén đến khó tin. Một người phụ nữ có thể phát hiện ra anh ta và trốn trước thế này không thể là người thường.
“Nếu không xuống, tôi bắn.”
Câu nói lạnh lùng vang lên, ngón tay anh ta bắt đầu siết chặt.
Không chần chừ, Tô Hạ lập tức nhảy khỏi cành cây. Cô tiếp đất khéo léo rồi giả vờ loạng choạng ngã xuống, thân hình nhỏ bé run rẩy, thu mình như một con thú sợ hãi.
Dưới ánh nhìn lạnh lẽo của người đàn ông, hình ảnh một cô gái gầy gò, khuôn mặt hoảng hốt khiến anh ta tạm yên tâm. Ít nhất, vẻ ngoài của cô khiến anh ta tin rằng đây chỉ là một kẻ yếu thế vô hại.
“Cô là ai? Tại sao lại trốn trên cây?” Anh ta không tiến lại gần, giọng nói vẫn đầy đề phòng.
“Tôi... tôi là dân làng gần đây... Tôi đói quá nên vào rừng tìm chút đồ ăn.” Giọng cô run rẩy, nghe đáng thương vô cùng.
“Vậy sao lại trốn?”
“Trước khi anh đến... tôi đã ở trên cây rồi. Tôi tránh thú dữ.”
Anh ta lặng lẽ quan sát, đôi mắt sắc bén nhìn thẳng vào cô gái đang thu mình dưới bóng tối. Lời giải thích nghe qua thì hợp lý. Trong thời buổi loạn lạc, không thiếu kẻ đói khát mò vào rừng kiếm ăn. Nhưng bản năng anh ta vẫn thấy có gì đó không ổn. Sự xuất hiện của cô gái này quá đúng lúc, quá... bất thường.
Anh ta bước lại gần một bước, ánh mắt vô tình chạm vào khuôn mặt nhỏ nhắn ấy, bỗng hiện lên tia khát khao bị dồn nén. Nhiều tháng trốn chạy, sống như kẻ hoang dã, hắn không có lấy một người đàn bà bên cạnh. Giờ phút này, ngay cả một cô gái gầy gò, anh ta cũng thấy hấp dẫn.
Tô Hạ bắt được ánh mắt đang dần biến chất kia, trong lòng trào lên cơn buồn nôn. Cô nghiến răng, chỉ muốn móc đôi mắt đó ra.
“Lại đây, tôi có lương khô. Cô đói không?” Anh ta nhếch môi, nụ cười dâʍ đãиɠ hiện rõ. “Đừng sợ, ăn chút gì đã.”
“Không... tôi không đói.” Tô Hạ cố rụt người lại, giọng run rẩy.
“Em không đói nhưng anh thì đói... Em bảo giờ phải làm sao?” Anh ta liếʍ môi, đôi mắt không còn che giấu du͙© vọиɠ.
Tô Hạ lùi từng bước, tay che trước ngực. “Đừng lại gần!”
Thấy cô sợ hãi mà vẫn gắng gượng giữ mình, anh ta bật cười. Tiến lên thêm vài bước, anh ta ngồi xổm xuống, thì thầm:
“Đừng sợ. Chỉ cần một chút thôi, rồi em sẽ thấy dễ chịu.”
Tay anh ta đưa tới, định chạm vào gương mặt cô. Nhưng đúng khoảnh khắc ấy mọi thứ thay đổi.
Một luồng khí vô hình bủa vây. Anh ta cảm giác toàn thân cứng đờ, như bị đóng băng. Không nhúc nhích nổi, kể cả đầu ngón tay. Chỉ đôi mắt còn có thể chuyển động.
Cô gái run rẩy kia bỗng đứng thẳng dậy, phủi tay như chẳng có gì xảy ra. Ánh mắt bình tĩnh, sắc lạnh. Không còn một chút nào là sợ hãi.
Anh ta nhìn thẳng vào đôi mắt ấy sâu thẳm, tối tăm như vực thẳm. Anh ta hiểu ra, mình vừa bị lừa một cách ngoạn mục.
Dịch giả:" Sò Mộng Mơ"