Chương 1

“Trời đất ơi, nắng lên tới đầu rồi mà lũ nhỏ còn chưa chịu dậy làm việc là sao? Đi học thì thôi không nói, nghỉ học cả tuần trời rồi mà vẫn không thấy đứa nào chịu dậy sớm nấu bữa sáng. Thiệt số tôi đúng là khổ, sinh ra không để hưởng phúc mà! Nuôi con gái thì cực muốn chết mà chẳng ai biết đỡ đần…”

Giọng người phụ nữ oang oang vang vọng cả sân, đúng kiểu phát thanh bản làng mỗi sáng. Nhà họ Tô nghe quen như cơm bữa. Bà ấy có càm ràm cỡ nào thì cả nhà cũng coi như tiếng nền, lắm lúc quá lố thì mấy ông trong nhà mới quát cho vài câu.

Trong căn phòng tối om và chật chội, chỉ có một ô cửa sổ mở hé cho chút nắng vàng len vào, không khí ngập mùi ẩm mốc lâu ngày.

Nội thất đơn sơ hết sức, ngoài cái giường gỗ cũ ra thì không có gì đáng kể. Mà cũng chẳng có chỗ để thêm cái giường chiếm hết gần như toàn bộ diện tích, chỉ chừa một lối nhỏ đủ cho một người len qua.

Tô Hạ nằm im, mặt vẫn bình tĩnh dù tiếng mắng xa xa cứ vang lên đều đều. Cô ngước mắt nhìn ra khung cửa, ngay lập tức thấy bóng một người phụ nữ to lớn bước vào tầm mắt. Nhìn qua chắc tầm bốn mươi tuổi, nhưng do làm nông vất vả nên trông già dặn hơn, da dẻ sạm màu, bàn tay thô ráp, tóc cắt ngắn ngang vai kiểu tóc “phô hết khuyết điểm”, càng nhìn càng thấy... can đảm.

Tô Hạ liếc một cái rồi lập tức quay đi. Bề ngoài thì vẫn bình tĩnh như không, nhưng trong lòng thì đã bắt đầu chửi thề không thương tiếc. Ba ngày rồi mà cô vẫn không thể nào tiếp nhận nổi hiện thực này.

Từ một căn biệt thự to đùng, “bụp” một cái biến thành nhà gạch nứt toác. Một sáng tỉnh dậy, mở mắt ra thấy mạng nhện giăng đầy trần nhà. Thật sự là quá sức chịu đựng!

Mà không riêng gì Tô Hạ đâu, ai rơi vào cảnh này chắc cũng muốn đập đầu vô tường cho tỉnh lại.

Cô Tô Hạ người trẻ thế kỷ 21, có tam quan vững vàng, tính tình độc lập, thôi thì cũng có hơi ích kỷ tí nhưng mà... ai chẳng thế? Trái tim con người vốn đâu có ở giữa, lệch bên trái đó thôi, nên có chút tư lợi cũng là chuyện bình thường!

Khác với mấy nữ chính trong mấy truyện trọng sinh kiểu sống khổ quá mới được quay về làm lại cuộc đời Tô Hạ cô đây, có nhà, có xe, có sổ tiết kiệm, mặt mũi còn đẹp muốn xỉu. Cuộc sống ổn định, không chọc ai, không hại ai, sống tốt thế mà không hiểu ông trời nổi hứng gì ném cô xuống cái hố to tướng này.

Mà cái hố này còn mang phong cách... rất dị biệt. Tô Hạ cảm nhận rõ ràng: ông trời lần này chơi ác.

Hiện tại, cô vẫn là Tô Hạ nhưng không còn là "phiên bản đô thị" nữa. Giờ đây cô là một đứa trẻ đáng thương sống nhờ nhà người ta. Bố mẹ mất khi cô mới lên mười, từ đó sống nhờ nhà bác cả họ Tô sống kiểu "danh nghĩa nuôi dưỡng".

Mà nhắc tới bác cả Tô là phải nói tới cả nhà họ Tô một gia đình nông thôn chính hiệu, không khác gì mấy nhà làng bên. Ông Tô, trụ cột đời trước, năm nay đã 68, là một cụ già vẫn còn giữ khư khư cái tư tưởng “nhà địa chủ” năm xưa.

Hồi đó, nhà họ Tô là gia đình có tiếng trong làng, chẳng may rớt vô cái thời kỳ nhạy cảm, bị quy thành phần xấu, suýt nữa thì “xếp lịch đi học tập cải tạo”. Qua thời đó rồi, nhà mới khá khẩm lên chút, nhưng ông Tô thì vẫn luôn nghĩ nhà mình thuộc dạng “danh gia vọng tộc” nên sống chết phải giữ thể diện.

Câu cửa miệng của ông là: “Ăn vào bụng thì thành phân, mặc ra oai mới là thể diện.” Ý là:" đồ ăn ngon ăn rồi cũng chả ai biết, nhưng mặc cái áo đẹp đi ra đường là ai cũng khen, cũng nể."

Nói ngắn gọn: ông ấy sẵn sàng đói nhưng không thể mất sĩ diện!