Chương 51

“À.” Người đàn ông trên xe lăn là anh trai Hoắc Hiểu Nguyệt? Cô nhớ hôm trước Hoắc Hiểu Nguyệt từng nhắc tới, anh trai cô ta đã cứu Lục Tuyệt.

Một người ngồi xe lăn, cứu Lục Tuyệt kiểu gì?

“Phản ứng của cô là sao đấy? Cô không có gì muốn nói à?” Hoắc Hiểu Nguyệt không hài lòng khi thấy Ninh Tri có thái độ hờ hững như vậy.

Ninh Tri nhìn về phía cô ta: “Cô muốn nghe tôi nói cái gì?”

“Là anh trai bảo tôi xin lỗi cô, tôi chỉ nghe lời anh ấy thôi.”

Ninh Tri thuận miệng nói: “Tôi biết là ý của anh cô rồi, giờ cô muốn nghe tôi khen cô là một cô em gái biết nghe lời à?”

Cô vừa mới nói xong, Hoắc Hiểu Nguyệt càng thêm hung hăng trừng mắt nhìn Ninh Tri: “Tôi không phải em gái tốt, tôi không nghe lời chút nào!”

Nói xong, Hoắc đại tiểu thư tức giận rời đi.

Vẻ mặt Ninh Tri mơ màng không hiểu gì, cảm xúc của cô cả này còn khó hiểu hơn bé ngốc Lục Tuyệt nữa.

Sau khi hội đấu giá bắt đầu, Ninh Tri không nhìn trúng thứ nào, nhưng mẹ Lục thì lại nhìn trúng một chiếc vòng cổ, bà vừa mua xong liền tặng cho Ninh Tri.

Theo như lời mẹ Lục thì món đồ xinh đẹp này rất hợp với Ninh Tri.

Thái độ của mẹ Lục đối với Ninh Tri có không ít người nhìn thấy, trong lòng mọi người âm thầm có một cái nhìn khác đối với Ninh Tri.

Sau khi hội đấu giá kết thúc, sắc trời cũng đã tối. Khi trở lại nhà họ Lục đã là hơn 9 giờ tối rồi.

Ninh Tri và mẹ Lục hàn huyện thêm một lát mới trở về phòng.

Mở cửa phòng ra, Ninh Tri ngạc nhiên thấy Lục Tuyệt đã thay áo ngủ sặc sỡ hoa hòe hoa sói, đang dựa vào đầu giường, yên lặng ngồi ở đó.

Thời gian của Lục Tuyệt rất bài bản, đã tới giờ này, anh nên ngủ rồi mới phải.

“Anh vẫn chưa ngủ sao?” Ninh Tri kinh ngạc.

Lục Tuyệt mím đôi môi mỏng, anh ngước mắt nhìn cô một cái, không nói năng câu gì, lúc này mới nằm xuống giường, nhắm mắt lại ngủ.

Ninh Tri đột nhiên hiểu ra, anh đang đợi cô về sao?

Ninh Tri biết rõ Lục Tuyệt cố chấp hà khắc đến đâu.

Bình thường anh uống nước xong, cái ly nhất định sẽ để lại vị trí ban đầu, ngay cả quần áo trong tủ của anh cũng sẽ gấp cực kỳ chỉnh tề, dựa theo quy tắc của chính anh.

Quy tắc thường nhật của người tự kỷ bị phá vỡ, bọn họ sẽ tức giận.

Nghĩ đến đây, Ninh Tri lại thấy không dám chắc chắn.

Cô cởi giày cao gót ra, để chân trần đi đến mép giường Lục Tuyệt. Dưới ánh đèn, mi mắt Lục Tuyệt hơi hơi run nhẹ, rõ ràng anh vẫn chưa ngủ.

Ninh Tri dịu dàng nói: “Lục Tuyệt, cảm ơn anh đã chờ tôi về.”

Dưới ánh đèn, hàng mi dài của Lục Tuyệt run rẩy.

Bóng đêm tối tăm, trong phòng rất yên lặng.

Ninh Tri tắm xong, trên người không mặc áo ngủ mà thay một chiếc váy xinh đẹp, trên chân còn đi một đôi giày trắng.

Bá Vương từng nói, sau khi tiêu hao mặt trời nhỏ, cô có thể hiện thân và đυ.ng vào vật thật, cho nên cô không thể đi chân trần hoặc tiếp tục mặc áo ngủ xuyên qua được.

Cô gọi Bá Vương ra: “Lần này cần mười mặt trời nhỏ phải không?”

Giọng sữa trẻ con của Bá vương tràn ngập vẻ hưng phấn: “Chủ nhân, đúng vậy.”

Ninh Tri giao mười mặt trời nhỏ cho Bá Vương, mới nhoáng cái cô chỉ còn lại 15 mặt trời nhỏ nữa thôi, nếu mười lăm mặt trời nhỏ đều tiêu hao hết, cô ở bên kia có thời gian mười lăm phút hiện thân hoặc là đυ.ng vào vật thật.

Khi mở mắt ra lần nữa, Ninh Tri phát hiện mình đang đứng ở trên đường cái, xe cứ thế xuyên thẳng qua người cô.

Tuy rằng không có cảm giác, nhưng nhìn từng chiếc xe xuyên qua người mình vẫn khiến thị giác kí©h thí©ɧ vô cùng.

Ninh Tri chạy nhanh đến bên đường.

Lục Tuyệt ở gần đây à?

Ninh Tri đã phát hiện, mỗi lần cô xuyên qua đều sẽ ở gần chỗ Lục Tuyệt.

Nhưng xung quanh rộng như vậy, cô hoàn toàn không biết Lục Tuyệt ở đâu.

Hôm nay nắng rất gắt, xung quanh không ít người bung dù, Ninh Tri tùy ý đi lại, không hề sợ ánh nắng chút nào.

Dưới ánh mặt trời, làn da cô càng thêm trắng nõn mịn màng, cũng chỉ có khi xuyên qua cô mới khôi phục được vẻ đẹp, nhưng dường như cô đã đánh giá thấp vóc người của mình sau khi khôi phục rồi.

Váy trên người cô dựa theo kích thước nguyên bản để mua, hiện giờ dáng người thay đổi, mặc lên lại thấy chật, khiến cô hơi khó chịu.

Ninh Tri vừa yêu vừa hận, cô đột nhiên phát hiện, ngực lớn cũng là một loại gánh nặng.

Cô nhìn quanh bốn phía tìm kiếm bóng dáng Lục Tuyệt, trong lòng thấy không hiểu vì sao Lục Tuyệt lại xuất hiện ở gần đây.

“Cậu đi đường không nhìn xe sao? Cẩn thận bị đâm chết bây giờ!”

Giọng nói hùng hổ của người đàn ông truyền đến từ phía sau: “Này, bảo cậu tránh ra cơ mà, điếc đấy à! Không nghe thấy lời tôi nói hả?”

Ninh Tri quay đầu lại nhìn, thấy phía trước chiếc xe kia có một bóng dáng cao gầy mặc đồ thể thao màu đỏ.

“Lục Tuyệt!”

Ninh Tri mừng rỡ, cô nhanh chóng chạy tới.

Đến gần, Ninh Tri thấy chàng trai mặc quần áo màu đỏ cao gầy, đúng thật là Lục Tuyệt.

Cô chạy nhanh tới, dắt tay Lục Tuyệt kéo anh thoát khỏi đầu xe, để mặc chủ xe quở trách ở sau lưng.

Ninh Tri dẫn Lục Tuyệt đi đến dưới bóng cây bên đường, cười cong cả mắt: “Lục Tuyệt, chị tìm được em rồi.”

So với lần gặp trước, Lục Tuyệt hiện giờ cao lên không ít, đầu cao hơn cô một chút, nhìn khoảng hơn mét bảy.

Bớt đi dáng vẻ bụ bẫm non nớt của trẻ con, đường nét trên mặt Lục Tuyệt giờ đã trở nên góc cạnh, bởi vì còn trẻ nên mặt mày cực kỳ ngây ngô.