Chương 21: Quà Kỷ Niệm (2)



Diêu Ti Ti sững lại một chút rồi mới nhận lấy hộp quà, nhưng còn chưa kịp nói gì thì Mạnh Chân đã lại chạy lên lầu.

Trong phòng khách, nến đã được thắp sáng, chiếc bánh kem ba tầng đang chờ được thổi nến.

"Anh đã nói rồi mà, trẻ con tính khí thất thường, em đối tốt với Chân Chân nó biết đấy chứ." Mạnh Lan Chi cười nói: "Còn biết cả ngày đau đớn nhất của người mẹ nên tặng quà cho em kìa."

Nhưng Mạnh Chân nói đó là quà kỷ niệm.

Diêu Ti Ti nghi ngờ cầm chiếc hộp xinh xắn thắt nơ bướm, dường như trong hộp như có chất lỏng gì đó chảy ra. Bà ta cúi đầu, thấy trên ngón tay mình đang dính phải một chất lỏng màu đỏ.

"Á á!"

Chiếc hộp rơi xuống đất, có năm ngón tay đang rỉ máu lăn ra khỏi đó.

...

"Á!"

Tiếng la hét và khóc lóc đột ngột vang lên từ dưới lầu như sắp lật tung cả nóc nhà, xen lẫn là tiếng đồ đạc rơi vỡ loảng xoảng.

Trong phòng khách, đồ ăn vừa được dọn lên, ngay cả dì giúp việc đang dọn món cũng giật nảy mình.

Ông cụ nghe thấy liền nhíu mày: "Dưới lầu đang quỷ khóc ma gào cái gì vậy."

Sợ lại làm Thư Vân và cô cháu gái nhỏ bị kích động, ông bèn bảo dì giúp việc xuống xem sao.

Mạnh Chân đã rửa tay sạch sẽ, đang chờ anh trai ra ăn cơm. Nghe thấy vậy, cô bé cũng chỉ nhỏ giọng hỏi vào trong phòng ngủ: "Anh ơi, xong chưa anh?"

Trong phòng ngủ, Mạnh Thư Vân vừa truyền dịch xong. Cánh tay cậu vừa tê vừa lạnh. Cậu cầm một mẩu giấy nhỏ, căng thẳng đáp lại một tiếng: "Ừm."

Cậu bước nhanh ra cửa, rồi lại dừng lại, cẩn thận ngửi xem trên người mình có mùi gì khó chịu không.

Toàn là mùi thuốc sát trùng.

Bóng hình nhỏ bé của em gái đang đợi ngay ở cửa. Tim cậu đập thình thịch. Cậu cúi đầu gấp mẩu giấy em gái để lại cho mình cất vào túi quần. Trên đó viết: Anh ơi, đợi em về ăn cơm cùng nhé. Phía dưới ghi: Bác sĩ Lý viết hộ.

Đây là mẩu giấy đầu tiên em gái để lại cho cậu.

Cậu đưa tay nắm lấy tay nắm cửa, như thể đang đẩy một cánh cửa chưa từng được mở bao giờ.

Hương thơm của thức ăn và một bóng hình nhỏ bé cùng lúc ùa vào mắt.

Khoảng cách thật gần, mùi trên người cậu chắc chắn sẽ bị ngửi thấy. Cậu căng thẳng nắm chặt tay nắm cửa, lùi lại nửa bước theo phản xạ. Rất hiếm khi có ai muốn lại gần cậu, và cậu cũng sẽ tự động giữ khoảng cách với người khác để không bị ghét bỏ.

Thế nhưng em gái lại tiến về phía cậu thêm một bước. Gương mặt tròn xoe của cô bé ngẩng lên nhìn cậu, đôi mắt sáng long lanh: "Anh đợi đến đói bụng rồi phải không?"

Ngay cả giọng nói của cô bé cũng thật đáng yêu.

Mạnh Thư Vân như đang ở trong mơ. Cậu mấp máy môi, nghe thấy giọng nói vừa khô vừa khàn của mình: "Không có đợi lâu..."

Cậu lại mím môi, tai có chút nóng lên. Giọng của cậu vừa khó nghe lại vừa không tự nhiên.

Ánh mắt của Mạnh Chân bất giác nhìn về phía bàn tay trái đã đứt ngón của cậu.

Cậu vô thức giấu tay trái ra sau lưng, không muốn để em gái nhìn thấy bàn tay bị cụt ngón nực cười của mình.

"Anh còn đau không?" Bàn tay nhỏ của cô bé giơ lên, nhẹ nhàng chạm vào vạt áo cậu, đôi mày thanh tú nhíu lại như đang đau lòng: "Còn chảy máu không?"

Mạnh Thư Vân cụp mắt nhìn cô bé, rất muốn đưa tay xoa cái đầu tròn xoe của cô: "Không đau nữa."

Cậu không biết phải an ủi cô bé thế nào, bèn lấy hết can đảm từ từ đưa bàn tay trái ra cho cô bé xem: "Không chảy máu nữa rồi."

Gạc đã được thay mới, không còn thấm máu nữa, nhưng thiếu đi một ngón tay, nhìn thế thật khiến người ta đau lòng.

Bàn tay nhỏ của Mạnh Chân vuốt ve lên lớp gạc một cách rất nhẹ nhàng, hốc mắt cô bé đỏ hoe.

Ông cụ ngồi bên bàn, mỉm cười nhìn hai đứa trẻ, vừa xót xa lại vừa vui mừng. Ông vừa định mở lời gọi chúng lại ăn cơm thì cửa phòng khách bị một tiếng "rầm" đá tung ra.

Mạnh Lan Chi như phát điên, đẩy người dì giúp việc đang ngăn cản ra, đằng đằng sát khí xông thẳng về phía hai đứa trẻ.

"Mạnh Chân!" Mặt ông ta trắng bệch, giọng nói lớn đến đáng sợ: "Ra đây! Xuống lầu với ba!"

Ông ta đưa thẳng tay ra định túm lấy cánh tay Mạnh Chân.

Mạnh Thư Vân lập tức kéo Mạnh Chân, che chắn cho cô bé ở sau lưng mình, bàn tay quấn băng gạc còn lại chặn tay Mạnh Lan Chi lại: "Ba, ba làm em sợ rồi."

Nhưng Mạnh Lan Chi đã tức điên lên: "Nó mà biết sợ à!"

Ông ta túm lấy cánh tay Mạnh Thư Vân định kéo cậu ra: "Mày tránh ra cho tao!"

Thân hình cao lớn của ông ta kéo Mạnh Thư Vân gầy yếu đến lảo đảo, nhưng cậu vẫn kiên quyết che chở cho em gái sau lưng.

"Mạnh Lan Chi! Mày phát điên cái gì vậy!" Ông cụ tức giận đứng bật dậy, ra lệnh thẳng cho trợ lý vào trong, đè Mạnh Lan Chi xuống sô pha.

Tiếng khóc, tiếng la hét từ dưới lầu theo cánh cửa đang mở ùa vào.