Chương 9

Chú Diêu và dì Diêu là một cặp vợ chồng đã làm việc ở Ngôn gia nhiều năm. Ba ngày trước, họ mới được điều đến để chăm sóc cuộc sống thường ngày cho hai người trong phòng tân hôn.

Anh chưa từng nhắc đến chuyện này với Ôn Doanh Doanh. Thế thì làm sao cô biết?

Sắc mặt Ôn Doanh Doanh khẽ cứng lại, sau đó làm như chẳng có gì bất thường, thản nhiên nói: “Tôi biết thì là biết thôi.”

Rồi cô quay đi, không buồn để ý đến anh nữa.

Ngôn Thịnh cũng không tiếp tục truy hỏi, anh vốn là người không quá tò mò. Hơn nữa, đây cũng không phải chuyện gì bí mật, chỉ cần để ý một chút là có thể biết ngay.

Có thể là người Ôn gia đã dò hỏi trước.

Chẳng bao lâu sau, dì Diêu bưng lên một bát tiểu hoành thánh nóng hổi, còn chuẩn bị thêm một vài món điểm tâm tinh xảo. Bà mỉm cười nói: “Phu nhân, tối qua chắc mệt lắm rồi nhỉ. Buổi tối còn chẳng ăn được gì, lát nữa nhớ ăn nhiều một chút để bồi bổ cơ thể.”

Ôn Doanh Doanh rất thích đồ ăn do dì Diêu nấu, nhưng vì giữ dáng, cô vẫn kiềm chế. Tuy nhiên, không muốn làm dì Diêu mất mặt, cô đẩy phần lớn đồ ăn về phía Ngôn Thịnh: “Dì Diêu, cháu đủ rồi. Dì làm cho Ngôn Thịnh ăn thêm đi, anh ấy cần bồi bổ hơn.”

Người kiếm tiền nuôi gia đình đúng là vất vả hơn.

“…” Không khí trên bàn ăn bỗng chốc yên lặng.

Lời này, vào thời điểm ấy, nghe có chút ý vị sâu xa.

Dì Diêu lúng túng, liếc nhìn chú Diêu. Ông ra hiệu bằng mắt, rồi nói: “Đúng vậy, tiên sinh mấy ngày nay cũng mệt lắm rồi, đúng là nên bồi bổ thêm.”

Ngôn Thịnh: “…”

Ăn sáng xong, Ôn Doanh Doanh cảm thấy hơi rảnh rỗi. Trong phòng khách, cô và Ngôn Thịnh nhìn nhau, mắt to trừng mắt nhỏ. Ngôn Thịnh được nghỉ ba ngày để kết hôn, hôm qua đã dùng mất một ngày, còn lại hai ngày. Ban đầu, anh định đưa cô đi chơi quanh thành phố, nhưng Ôn Doanh Doanh từ chối. Cô chẳng muốn đi du lịch một mình với tên cẩu nam nhân này, thà dành thời gian đó đi ngủ còn hơn.

Kế hoạch du lịch cứ thế bị gác lại. Ngôn Thịnh ngồi trong phòng khách một lát, không chịu ngồi yên, liền chạy vào thư phòng. Ba ngày không đến công ty, công việc chất đống không ít. Dù không cần đến văn phòng, anh vẫn có thể làm việc từ xa.

Còn Ôn Doanh Doanh thì về phòng ngủ. Hai ngày qua trải qua quá nhiều chuyện, cô thực sự mệt mỏi. Nằm xuống giường, cô ngủ thϊếp đi ngay.

Giấc ngủ này cô ngủ rất sâu, không mơ mộng gì. Khi tỉnh dậy, tinh thần sảng khoái hơn bao giờ hết, đầu óc cũng tỉnh táo hơn nhiều.

Cô ngồi dậy trên giường, vươn vai, ngáp một cái. Đúng lúc đó, Ngôn Thịnh đẩy cửa bước vào, đúng khoảnh khắc miệng cô đang há to nhất.

Ôn Doanh Doanh: “…”

Ngôn Thịnh: “…”

Ôn Doanh Doanh lập tức ngậm miệng, mở to mắt trừng anh: “Sao anh không gõ cửa trước khi vào?”

Ngôn Thịnh: “Đây cũng là phòng của tôi.”

Vào phòng mình, sao phải gõ cửa chứ?

“Ừ.” Ôn Doanh Doanh bình thản buông tay. Chỉ cần cô không thấy xấu hổ, người xấu hổ sẽ là người khác. Dù sao, Ngôn Thịnh trong mắt cô giờ chỉ là một công cụ không hồn.

Công cụ đó lên tiếng: “Tối nay chúng ta về nhà cũ ăn cơm.”

“Ừ.”

Thời gian đã muộn, họ thay quần áo xong là phải lên đường, Ngôn Thịnh đưa tay bắt đầu cởi nút áo.

Ôn Doanh Doanh: “!”

“Anh vào trong mà thay!” Ôn Doanh Doanh ghét bỏ nói. Trước mặt người khác mà cởi đồ gì chứ? Không biết xấu hổ à?

Ngôn Thịnh liếc cô một cái, cúi xuống lấy quần áo rồi đi vào phòng tắm.

Ôn Doanh Doanh vừa rồi chỉ vô tình liếc qua, nhưng đã kịp thấy cơ bụng rắn chắc dưới lớp áo nửa cởi của anh.

Cô sờ vành tai hơi nóng lên.

Dáng người của công cụ này cũng không tệ, không biết sờ vào cảm giác thế nào…

Kiếp trước, cô không chỉ nhìn mà còn sờ, thậm chí…

Thôi đủ rồi, Ôn Doanh Doanh!

Con sắc nữ này đang nghĩ gì thế hả?

Ngôn Thịnh, tên cẩu nam nhân đó, xứng để cô nghĩ đến sao?

Không được nghĩ! Không được nhớ lại!

Quên ngay cảnh vừa rồi đi!

Ngôn Thịnh thay đồ xong bước ra, liền thấy Ôn Doanh Doanh ngồi trên giường, ra sức vỗ mặt mình.

“…”

Nhìn gì mà nhìn?

Chưa thấy bí kíp làm thon mặt là vỗ mặt để giảm sưng à?

Ôn Doanh Doanh trừng anh một cái, rồi chọn quần áo xong, đi vào thay.

Bốn giờ, họ đúng giờ xuất phát.

Ngôi nhà tân hôn của họ nằm ở Thiên Thủy Lan Loan, ngay trung tâm thành phố, nơi đất vàng ở Kim Lăng, rất gần công ty của Ngôn Thịnh.

Đến nhà cũ thì đúng năm giờ. Nhà cũ chỉ có ba mẹ Ngôn Thịnh ở. Trong tiểu thuyết, vì mối quan hệ không tốt với Ngôn Thịnh, cô cũng lạnh nhạt với ba mẹ anh, khiến sau này Nguyễn Thư Doanh có cơ hội chen chân.

Lần này, cô nhất định phải ra tay trước. Dù sau này có ly hôn, cô cũng phải khiến Nguyễn Thư Doanh sống dưới cái bóng của mình.

Hihi, cô thật sự quá xấu xa.

Không hổ là người có tiềm chất làm nữ phụ độc ác.

Hai người xuống xe, bước vào nhà, cô có ấn tượng nhạt nhòa về ba mẹ Ngôn Thịnh.