Ngôn Thịnh câm nín nhìn anh ta. Anh chẳng quan tâm mấy chuyện này, cảm thấy những tin đồn nhảm nhí đều do đám người rảnh rỗi tung ra, chẳng đáng để ý.
Lý Hàm mở WeChat, lướt đến bài đăng của Ôn Doanh Doanh. Anh ta có nhiều bạn bè, bạn chung với Ôn Doanh Doanh cũng không ít, nên thấy được hầu hết bình luận dưới bài của cô.
Anh ta đưa điện thoại cho Ngôn Thịnh xem.
Ngôn Thịnh lướt qua, toàn là những lời khen anh thâm tình, nóng lòng cưới vợ về nhà.
“…”
Ngôn Thịnh: “Nhảm nhí.”
Ngôn Thịnh trả điện thoại cho Lý Hàm, chẳng rõ là chê đám người kia nhảm nhí hay bài đăng đó nhảm nhí.
“Nhảm nhí mà cậu còn đi nhấn thích, lại còn thích liền tù tì hai chục bài.” Lý Hàm thấy anh nói một đằng làm một nẻo, đặc biệt tối nay hành động kỳ lạ.
Ngày thường chẳng thấy anh ta quan tâm Ôn Doanh Doanh nhiều đến vậy.
Ngôn Thịnh: “Tiện tay thôi.”
“Được rồi, cậu nói tiện tay thì là tiện tay. Nào, uống một ly, chúc mừng đêm độc thân cuối cùng của cậu. Sau này, cậu sẽ như tôi, thành người đàn ông tử tế có gia đình.” Lý Hàm nâng ly với anh.
Ngôn Thịnh chạm ly với anh ta, nói: “Tôi với Ôn Doanh Doanh đã đăng ký kết hôn từ tuần trước.”
Lý Hàm: “Khụ khụ khụ…”
Xin lỗi vì làm phiền.
Ngày mai phải dậy sớm, Ôn Doanh Doanh nhanh chóng đi ngủ. Mai còn một trận chiến lớn phải đánh, cô nhất định phải lấn át hết hoa thơm cỏ lạ!
Sau khi Ôn Doanh Doanh ngủ, người hầu mang hộp đồ ăn khuya cô gói về đến trước cửa phòng Ôn Tâm, gõ cửa.
“Chuyện gì?” Ôn Tâm tối nay cực kỳ bực bội, lại bị Ôn Thu Sanh cấm túc, giọng điệu rất khó chịu.
Người hầu cúi đầu cung kính: “Nhị tiểu thư, đây là đồ ăn khuya đại tiểu thư bảo tôi mang đến cho cô.”
Ôn Doanh Doanh còn bảo người mang đồ ăn khuya cho cô ta? Ôn Tâm mở ra xem, phát hiện đúng là đồ ăn khuya Ôn Doanh Doanh đi ăn tối nay, lại còn là đồ thừa gói về. Cô ta tức giận đẩy khay trong tay người hầu: “Ai thèm ăn đồ thừa của cô ta? Mang đi!”
“Vâng.” Người hầu vội vàng dọn dẹp rồi rời đi.
Ôn Tâm cắn răng, nhìn chằm chằm cửa phòng Ôn Doanh Doanh hồi lâu, cuối cùng tức tối đóng sầm cửa.
Ôn Doanh Doanh hoàn toàn không biết đêm nay có bao nhiêu người mất ngủ. Cô ngủ ngon lành, một đêm không mộng mị. Tuy nhiên, sáng sớm cô đã bị chuyên viên trang điểm kéo dậy để trang điểm. May mắn là làn da cô tốt, vẻ đẹp tự nhiên, chuyên viên không tốn quá nhiều công sức đã hoàn thành. Họ cảm thán: “Đại tiểu thư, hôm nay cô đẹp quá, như tiên nữ vậy. Tiên sinh của cô mà thấy chắc chắn không rời mắt nổi.”
Ôn Doanh Doanh nhìn mình trong gương, đội mũ phượng, khoác khăn voan, đẹp đến mức khiến người ta kinh ngạc. Cô khẽ mỉm cười, càng thêm rực rỡ, động lòng người.
“Tôi không muốn làm tiên nữ đâu.” Cô chớp mắt, cười nói: “Tôi muốn làm nữ hoàng.”
Chẳng mấy chốc, Ôn Doanh Doanh nghe thấy tiếng ồn ào từ dưới lầu. Cô biết Ngôn Thịnh đã đến. Nhưng vẫn còn một lúc nữa anh mới lên, nên cô ngồi chờ, có chút chán, bèn suy nghĩ về tương lai.
Không lâu sau, cô nghe tiếng bước chân. Ngôn Thịnh bước đến trước mặt cô. Cô ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt chạm vào đôi mắt đen sâu thẳm của anh, như thể từ đó có thể thấy hình ảnh lộng lẫy của chính mình.
Dù không phải yêu nhau say đắm, trong ngày vui này, ánh mắt Ngôn Thịnh vẫn ánh lên nụ cười rõ ràng.
Ôn Doanh Doanh hơi ngẩn ra. Trong ký ức của cô, Ngôn Thịnh chưa từng cười như vậy.
Hôn lễ rất rườm rà, nhưng nhìn những ánh mắt ghen tị, ngưỡng mộ của đám phụ nữ, Ôn Doanh Doanh cảm thấy chút mệt mỏi này thật đáng giá.
Thậm chí còn rất vui.
Đến địa điểm tổ chức hôn lễ, Ôn Doanh Doanh cần thay váy cưới. Ngôn Thịnh và cô cùng vào phòng thay đồ. Anh thay xong trước và đợi bên ngoài, vì họ phải cùng xuất hiện.
Hai mươi phút sau, Ôn Doanh Doanh bước ra từ phòng thay đồ. Cô xách váy, chậm rãi tiến đến trước mặt Ngôn Thịnh: “Đẹp không?”
Hiếm khi Ngôn Thịnh rơi vào trạng thái không nói nên lời. Anh dừng một chút, ánh mắt dừng trên đôi môi hoàn hảo của cô, nói: “Đẹp.”
Ôn Doanh Doanh mắt sáng lấp lánh, môi khẽ mím, không biết vì phấn má hay gì mà lúc này cô trông thẹn thùng, động lòng người. Thấy khoảnh khắc Ngôn Thịnh ngây ra, cô hơi đắc ý. Dù sao, cô vẫn rất tự tin với nhan sắc của mình.
Ngôn Thịnh bước tới gần cô một bước. Hai người vốn đã đứng sát, anh khẽ cúi người, chỉ cần tiến thêm chút nữa là hơi thở sẽ quấn quýt.
Đúng lúc này, tiếng gõ cửa cắt ngang sự gần gũi của họ.
Cả hai lập tức tách ra.
Người đến nhắc họ cần vào tiệc. Ngôn Thịnh nhìn cô: “Vậy tôi ra trước.”
“Được.”
Ôn Doanh Doanh khoác tay Ôn Thu Sanh bước vào hội trường. Buổi hôn lễ này vô cùng long trọng. Ở phần trao nhẫn, Ôn Doanh Doanh nghĩ chỉ là một cái chạm môi nhẹ nhàng, dù sao thì họ là cặp vợ chồng giả không thể giả hơn nhưng cô không ngờ, Ngôn Thịnh thật sự hôn cô.
Đúng vậy, là hôn.
Một nụ hôn toàn diện, chân thực.
Giữa tiếng hò reo của mọi người, Ôn Doanh Doanh cố gắng giữ bình tĩnh.