Chương 3

Nghe giọng Ngôn Thịnh, Ôn Doanh Doanh có khoảnh khắc thất thần, nhưng chỉ là thoáng qua. Cô lấy lại tinh thần, hỏi: “Anh đang ở bệnh viện à?”

“Ừ.” Ngôn Thịnh dường như không biết tin đồn bên ngoài đã lan truyền ầm ĩ thế nào, cũng chẳng có ý định giải thích.

Dĩ nhiên, Ôn Doanh Doanh cũng không trông mong anh sẽ mở lời thanh minh.

Cô nói: “Tôi có việc gấp cần tìm anh, anh đến Ôn gia ngay bây giờ đi.”

Ngôn Thịnh khẽ nhíu mày.

Đúng lúc này, Lý Hàm bước tới, trông thấy anh liền trêu: “Cậu ở ngoài này làm gì, không vào chăm Nguyễn Thư Doanh à?”

Ngôn Thịnh ngước mắt nhìn anh ta, rồi nhìn điện thoại, Ôn Doanh Doanh đã cúp máy, chắc chắn nghe được câu vừa rồi.

Anh cất điện thoại, suy nghĩ một chút, rồi nói: “Cậu vào chăm cô ấy đi, tôi có việc.”

Lý Hàm kinh ngạc, tròn mắt: “Cô ấy ít nhiều cũng vì cậu mà bị thương, tôi vào chăm cái gì?”

Ngôn Thịnh bình tĩnh: “Tôi đã kết hôn.”

“…” Lý Hàm cười tức tối, chỉ vào mình: “Chẳng lẽ tôi chưa cưới chắc?”

Ngôn Thịnh nghĩ một lúc, gọi điện cho người Nguyễn gia đến.

Thấy dáng vẻ của anh, Lý Hàm ôm ngực dựa vào tường, như đoán ra gì đó: “Có phải cô vợ ở nhà cậu lại giở trò không?”

Ngôn Thịnh vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh.

Lý Hàm liên tục tặc lưỡi: “Cô đại tiểu thư Ôn gia chưa cưới đã kiêu căng như thế, cưới rồi chắc còn lấn lướt hơn. Thật không biết cậu chịu đựng kiểu gì.”

Nhắc đến Ôn Doanh Doanh, Lý Hàm cực kỳ khó hiểu. Với điều kiện của Ngôn Thịnh, anh chẳng cần liên hôn. Muốn cưới ai mà chẳng được, sao cứ nhất định chọn Ôn Doanh Doanh một cô gái kiêu kỳ, chẳng ra gì ngoài gương mặt xinh đẹp?

Ngôn Thịnh: “Cô ấy có việc gấp tìm tôi.”

Anh thừa nhận đúng là vì Ôn Doanh Doanh.

Lý Hàm: “Cậu tin thật à?”

Ngôn Thịnh không đáp, gọi tài xế đợi dưới lầu: “Tôi đi trước.”

Lý Hàm: “…”

Thật sự đi luôn!

Cửa phòng bệnh không cách âm, Nguyễn Thư Doanh nghe được cuộc đối thoại của họ, nhưng không để lộ bất kỳ cảm xúc nào, chỉ lặng lẽ nhìn vết thương trên chân.

Sau khi cúp máy, Ôn Doanh Doanh cảm thấy huyệt thái dương lại đau nhức. Cô xoa nhẹ một lúc nhưng không đỡ. Có lẽ chuyện này quá khó tin, cô vẫn chưa hoàn hồn.

Cô chậm rãi sắp xếp lại cốt truyện.

Đêm nay là khởi đầu của câu chuyện. Mối quan hệ yêu hận giữa cô, Ngôn Thịnh và Nguyễn Thư Doanh bắt đầu từ đây. Còn cô, chẳng khác nào chất xúc tác cho tình cảm của nam nữ chính, như một gã hề nhảy nhót.

Nghĩ đến những việc mình đã làm ở kiếp trước, Ôn Doanh Doanh cảm thấy bản thân ngu ngốc đến tột cùng. May mắn thay, cô đã tỉnh ngộ kịp lúc. Chỉ cần bây giờ cô không gây chuyện, ngoan ngoãn đóng vai nhân vật của mình, làm một bà vợ danh giá chỉ biết tiêu tiền, thì những thứ như du lịch đảo, trai đẹp…

Ôn Doanh Doanh tưởng tượng cảnh mình mặc bikini, nghỉ dưỡng trên đảo, xung quanh là đủ loại trai đẹp vây quanh, bưng trà rót nước, gọi cô là chị nhỏ…

Thôi đủ rồi, Ôn Doanh Doanh, dừng ngay ảo tưởng của mình lại!

Nói đến chuyện chính, Ôn Doanh Doanh không lo lắng Ngôn Thịnh sẽ không đến. Dù cô và Ngôn Thịnh chẳng có tình cảm gì, nhưng người đàn ông này trầm ổn, mạnh mẽ. Tuy tính tình lạnh lùng, anh ta có khả năng tự kiểm soát cực tốt và ý thức trách nhiệm cao. Dù không thích cô, anh vẫn hoàn thành tốt vai trò và nghĩa vụ của một người chồng. Nhưng chính sự lạnh nhạt và thờ ơ trong xương cốt của anh khiến cô khó chịu hơn cả bị mắng.

Không xong, nghĩ đến chuyện kiếp trước, huyệt thái dương của cô càng đau dữ dội.

Trời đã tối dần, lúc này đã chín giờ tối.

Phòng khách dưới lầu vẫn sáng rực ánh đèn, căn biệt thự rộng lớn ngập tràn sắc màu rực rỡ của lễ cưới. Ôn Tâm từ trên lầu bước xuống, nhìn thấy những chữ hỷ, càng thêm bực dọc, xé toạc vài tờ.

Tần Oản lúc này từ trong phòng bước ra, thấy Ôn Tâm đang nổi cáu, liền gõ nhẹ lên đầu cô ta: “Ai chọc con giận thế?”

Ôn Tâm càng nghĩ càng tức: “Còn ai ngoài Ôn Doanh Doanh!”

Ôn Tâm cắn môi. Cô ta không ngờ Ôn Doanh Doanh và Ngôn Thịnh đã đăng ký kết hôn từ bao giờ!

Dựa vào đâu chứ?

Một người như cô ta, tại sao Ngôn Thịnh lại cưới cô ta?

Tần Oản hiểu tâm tư của con gái mình, nhưng chuyện Ôn gia thì bà không thể quyết định. Bà từng dò hỏi ý Ôn Thu Sanh, nhưng không có kết quả. Chỉ biết, nếu Ôn gia phải gả con gái, thì đó chỉ có thể là Ôn Doanh Doanh.

Tần Oản ánh mắt trầm xuống, xoa đầu Ôn Tâm, cười nói: “Giận gì chứ? Ngôn gia quy củ nghiêm ngặt, với tính cách của chị con, gả qua đó chắc chắn sẽ bị hành hạ một phen.”

Trong các gia đình hào môn, quy tắc rất nhiều. Ôn Doanh Doanh vốn không biết lễ nghĩa, ngày tháng sau khi gả đi chắc chắn chẳng dễ chịu.

Nhưng Ôn Tâm vẫn không nguôi giận.

Tần Oản liếc thấy Ôn Thu Sanh từ thư phòng bước ra, liền ra hiệu cho Ôn Tâm.

Hai mẹ con vội vàng nhặt những chữ hỷ bị xé rách trên sàn.

“Ba.” Ôn Tâm nở nụ cười ngọt ngào, chạy tới khoác tay ông: “Xin lỗi ba, vừa nãy con lỡ lời, chị không giận con chứ?”

Ôn Tâm có vẻ ngoài dịu dàng, miệng ngọt, trước mặt Ôn Thu Sanh luôn tỏ ra ngoan ngoãn, hiểu chuyện. Ôn Thu Sanh cũng không thật sự trách cứ, chỉ nhẹ gõ lên đầu cô ta: “Lần sau không được làm bậy.”

“Con biết rồi.”