Lý Hàm kéo Úy Chiêu Chiêu đi rồi, Ôn Doanh Doanh đột nhiên cảm thấy chẳng còn gì thú vị. Mấy cô bạn chị em giả kia định lại gần bắt chuyện, nhưng thấy sắc mặt cô không tốt, họ dừng bước, không dám tiến lên.
Lý Hàm kéo Úy Chiêu Chiêu lên xe, rồi mới thả cổ tay cô ra. Anh xoa huyệt thái dương, thấy cô mãi không nói gì, nghiến răng hỏi: “Quán bar vui lắm à?”
Úy Chiêu Chiêu gật đầu: “Cũng vui.”
Lý Hàm nghẹn họng, hai vợ chồng chẳng ai thèm để ý ai.
Càng nghĩ, Lý Hàm càng bực, lấy điện thoại bấm bùm bùm. Úy Chiêu Chiêu thì nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ.
Ngôn Thịnh vừa xuống máy bay đã mở điện thoại. Hàng loạt thông báo nhảy lên, đến mức anh suýt nghĩ điện thoại bị lỗi.
Anh xem qua, toàn là tin nhắn tiêu phí từ ngân hàng. Trí nhớ anh rất tốt, lướt qua đã biết Ôn Doanh Doanh hôm nay tiêu mấy trăm vạn.
Ngôn Thịnh cực kỳ bình tĩnh. Mấy trăm vạn đối với anh chẳng đáng nhắc tới. Anh lướt tiếp, ngoài tin nhắn ngân hàng thì chẳng có gì khác.
Anh mở WeChat.
Trống rỗng.
Ngôn Thịnh mặt không cảm xúc cất điện thoại.
Lên xe, anh nhận được cuộc gọi từ Lý Hàm.
Lý Hàm: “Cậu ở đâu?”
“Pháp.” Ngôn Thịnh nói ngắn gọn: “Có việc gì?”
“Dĩ nhiên là có.” Lý Hàm lên án: “Cậu có biết vợ cậu rủ vợ tôi đi quán bar, chơi đến nửa đêm không về không?”
“Không biết.” Ngôn Thịnh mặt không chút cảm xúc.
Lý Hàm lẩm bẩm gì đó, rồi nói tiếp: “Cậu quản vợ cậu đi! Đừng dạy hư vợ tôi.”
“Nhàm chán.” Ngôn Thịnh cúp máy.
“…”
Anh xoa mi tâm, ngồi máy bay lâu, cả người mệt mỏi. Tính toán thời gian, anh lấy điện thoại gọi đi.
Ôn Doanh Doanh đang tắm thì điện thoại reo. Muộn thế này, ai gọi cô?
Cô cầm lên xem, hóa ra là Ngôn Thịnh. Không nghĩ ngợi, cô từ chối cuộc gọi.
Muộn thế gọi tới, chắc chắn không có chuyện gì tốt.
Ngôn Thịnh lần đầu tiên bị người cúp máy. Anh nhìn chằm chằm màn hình điện thoại hồi lâu, rồi cất đi.
Thôi, không so đo với cô.
Dù sao cũng là vợ mình.
Chẳng mấy chốc đến khách sạn, Ngôn Thịnh cởϊ áσ khoác, chuẩn bị tắm. Áo sơ mi vừa cởi hai cúc, điện thoại bất ngờ có cuộc gọi đến.
Anh lấy điện thoại từ túi ra, thấy tên Ôn Doanh Doanh hiện trên màn hình. Anh khựng lại một lát, rồi bắt máy.
“Ừ, có việc gì?”
Ôn Doanh Doanh trợn mắt qua điện thoại, tiếc là tên khốn Ngôn Thịnh không thấy được.
Cô kiêu kỳ hất cằm: “Vừa nãy anh gọi cho tôi?”
“Ừ.” Ngôn Thịnh bật loa ngoài, cầm điện thoại vào phòng tắm: “Tối nay em đi quán bar?”
Ôn Doanh Doanh nheo mắt. Nhanh thế đã đến tai anh rồi?
Sao nào, hóa ra là đến để hỏi tội?
Cô đi quán bar liên quan gì đến anh?
“Đúng thế, không được à?” Ôn Doanh Doanh hỏi ngược lại.
“Không có gì là không được.”
Ôn Doanh Doanh nghe thấy tiếng vải vóc sột soạt. Anh ta đang làm gì?
Ngôn Thịnh lại hỏi: “Vệ sĩ mang theo không?”
“Không, muộn quá nên tôi cho họ về trước.”
Ngôn Thịnh nhíu mày: “Quán bar hỗn loạn lắm, đi đâu cũng phải mang vệ sĩ theo. Họ được trả tiền để làm việc, không cần lo chuyện giờ giấc.”
“Ừ.” Ôn Doanh Doanh tưởng Ngôn Thịnh gọi để hỏi tội, không ngờ lại là quan tâm cô?
Không hiểu nổi.
Trong khoảnh khắc, cả hai không nói gì, không khí yên tĩnh lạ thường. Rồi bên tai vang lên tiếng khóa kim loại “cạch cạch”. Ôn Doanh Doanh ngẩn ra, theo bản năng hỏi: “Anh đang làm gì?”
Ngôn Thịnh liếc giao diện cuộc gọi, nói: “Cởϊ qυầи áo, chuẩn bị tắm.”
Ôn Doanh Doanh bất giác nghĩ lệch đi. Kiếp trước, cô và Ngôn Thịnh từng có một khoảng thời gian gắn bó keo sơn. Dù sau này hai người trở mặt, dù là trả thù hay phát tiết, họ cũng đã làm chuyện đó rất nhiều lần.
Tiếng khóa kim loại ấy quá quen thuộc với cô.
Thấy đầu bên kia mãi không đáp, Ngôn Thịnh hỏi: “Còn em?”
“À, tôi cũng đang tắm.” Ôn Doanh Doanh theo bản năng trả lời. Nói xong mới thấy không ổn, mặt đỏ lên, vội ném ra một câu “Gọi quốc tế đắt lắm” rồi cúp máy.
Ôn Doanh Doanh quăng điện thoại đi như thể nó là củ khoai nóng bỏng tay, che mặt đang nóng bừng.
Ôn Doanh Doanh, đồ sắc nữ, mình nghĩ gì trong đầu thế?
Nhưng não cô đã không nghe cô điều khiển.
Ôn Doanh Doanh ngả người ra sau, chìm cả người vào nước.
Ôn Doanh Doanh, bình tĩnh.
Không được lặp lại sai lầm cũ lần nữa.
Ngày thứ hai Ngôn Thịnh đi vắng, Ôn Doanh Doanh vẫn đi mua sắm cả ngày.
“Doanh Doanh, nghe nói Hermes ra mẫu túi mới, ăn xong chúng ta đi xem nhé? Vừa hay váy mới của tôi chưa có túi phù hợp.” Ôn Doanh Doanh thấy đi dạo phố một mình không vui, bèn hẹn một cô bạn trong hội chị em giả tạo đi cùng.
Tiêu Y Y thấy đối diện mãi không lên tiếng, ngẩng đầu nghi hoặc nhìn, thấy Ôn Doanh Doanh đang chống cằm ngẩn ngơ, đưa tay huơ trước mặt cô: “Doanh Doanh?”
“Hả?” Ôn Doanh Doanh giật mình, đáp lại lời vừa nãy: “Được thôi.”
“Doanh Doanh, hôm nay cô cứ thất thần suốt.” Tiêu Y Y nhướng mày, trêu chọc: “Có phải chồng cô đi công tác, cô nhớ anh ấy?”
Ôn Doanh Doanh lập tức trợn mắt: “Ai thèm nhớ anh ta.”