Sau khi Ôn Tâm rời đi, Ôn Thu Sanh bước tới, xoa đầu Ôn Doanh Doanh: “Doanh Doanh, Tâm Tâm còn nhỏ, không biết chọn lời, nghe tin đồn cũng dám nói với con. Ngôn Thịnh, ba nhìn nó lớn lên, nó không phải loại người như vậy.”
“Vâng.” Ôn Doanh Doanh ngẩng đầu, mắt long lanh nước, lộ vẻ tủi thân: “Ba, con biết rồi. Con chỉ sợ sau khi cưới, rời khỏi đây sẽ chẳng còn ai bênh con.”
“Sao thế được? Ôn gia mãi mãi là chỗ dựa của con. Nếu sau này Ngôn Thịnh bắt nạt con, cứ về nói với ba. Ba sẽ luôn đứng ở phía sau của con.” Ôn Thu Sanh bước tới ôm cô, giọng dịu dàng. Nếu không biết trước, Ôn Doanh Doanh suýt nữa đã tin lời ông.
Trong lòng Ôn Thu Sanh, lợi ích luôn trên hết, thậm chí có thể hy sinh hạnh phúc của con gái mình.
“Doanh Doanh, con cứ yên tâm chuẩn bị làm cô dâu. Mọi chuyện khác đừng lo, hôn lễ mai nhất định sẽ suôn sẻ.”
Đương nhiên là suôn sẻ.
Nếu Ngôn Thịnh dám bỏ trốn, hợp tác giữa Ôn gia và Ngôn gia sẽ chấm dứt, gây tổn thất lớn cho cả hai bên. Ôn Thu Sanh không để chuyện đó xảy ra, và Ngôn Thịnh cũng vậy. Nếu không, anh ta đã chẳng đồng ý cuộc hôn nhân này.
Tiễn Ôn Thu Sanh đi, Ôn Doanh Doanh vô cảm đóng cửa, trở lại ngồi trước bàn trang điểm. Cô đờ đẫn nhìn người trong gương, như thấy một phiên bản khác của mình độc ác, ngu ngốc.
Cô đã sống lại. Hơn nữa, cô phát hiện thế giới này là một cuốn tiểu thuyết, và cô là nữ phụ độc ác, kiêu căng, ngang ngược. Ngoài nhan sắc, cô chỉ là cây gậy khuấy rối tình cảm của nam nữ chính, cuối cùng bị nam chính đuổi khỏi nhà, thê thảm không nơi nương tựa.
“…”
Hồi lâu sau, Ôn Doanh Doanh tức tối chọc vào gương, mắng: “Ngôn Thịnh, cái tên khốn đó có gì tốt? Chẳng qua đẹp trai hơn chút, giàu hơn chút, dáng chuẩn hơn chút. Người ta yêu đương ngọt ngào với nữ chính, sao mình cứ lao đầu vào tìm đường chết? Để rồi cuối cùng mất cả chì lẫn chài!”
Nghĩ đến thỏa thuận trước hôn nhân nếu một năm sau cô và Ngôn Thịnh ly hôn, ngoài cổ phần công ty, cô sẽ được chia một nửa tài sản của tên khốn đó!
Một nửa!
Bao nhiêu tiền chứ?
Cả đời cô xài cũng chẳng hết!
Nghĩ đến việc suýt bỏ lỡ đống tiền đó, Ôn Doanh Doanh ôm ngực, tức muốn chết.
Điện thoại trên giường rung liên hồi. Ôn Doanh Doanh cầm lên, mở WeChat. Đám bạn hờ của cô thi nhau gửi cùng một bức ảnh, kèm theo lời phẫn nộ bất bình.
Thực ra, họ chỉ muốn xem cô thành trò cười.
Kiếp trước, cô đúng là một trò cười. Một người vợ bị chồng bỏ rơi ngay trước đêm tân hôn, kích động đến mức điên cuồng đối đầu với Nguyễn Thư Doanh.
Tiền tiêu không hết không sướиɠ sao?
Trai đẹp không đáng ngắm sao?
Sao cứ phải bám lấy một tên khốn mà treo cổ?
Nhưng tại sao Nguyễn Thư Doanh lại là nữ chính?
Trong tiểu thuyết, trước khi cô chết, đất diễn của cả hai rõ ràng ngang nhau.
Ôn Doanh Doanh từ nhỏ đã không ưa Nguyễn Thư Doanh. Trong mắt cô, Nguyễn Thư Doanh chỉ là một bông sen trắng cao cấp. Hơn nữa, rõ ràng chính Nguyễn Thư Doanh chen chân vào cuộc hôn nhân của cô và Ngôn Thịnh, chẳng khác gì một kẻ thứ ba vô đạo đức.
Thôi được, ai bảo cô đấu không lại Nguyễn Thư Doanh?
Cô đành chịu thua.
Dù Nguyễn Thư Doanh là nữ chính, Ôn Doanh Doanh không muốn tiếp tục đóng vai nữ phụ độc ác, cũng chẳng muốn danh tiếng mình bị bôi nhọ, càng không vì tên khốn Ngôn Thịnh mà đánh mất bản thân.
Trời cao cho cô cơ hội sống lại, chẳng lẽ không thể sống đẹp, sống tốt cho chính mình?
Tuy nhiên, nếu được làm lại, cô tuyệt đối không để Nguyễn Thư Doanh thoải mái tung hoành trước mặt mình. Ngôn Thịnh, tên khốn đó, cô sẵn sàng nhường cho Nguyễn Thư Doanh, nhưng thể diện của cô thì không thể mất!
Ôn Doanh Doanh thoát WeChat, tìm số Ngôn Thịnh và gọi đi.
Bệnh viện
Nguyễn Thư Doanh ngồi trên giường bệnh, sắc mặt tái nhợt. Chân cô có một vết máu rõ ràng, bác sĩ đang xử lý. Cô mím chặt môi, không rên lấy một tiếng, hàng mi mảnh khảnh run rẩy, trông vô cùng yếu ớt, đáng thương.
Bên cạnh cô là một người đàn ông cao lớn, mặc áo sơ mi đen mềm mại, đuôi áo sơ vin gọn gàng trong quần tây. Gương mặt anh tuấn, đường nét sắc sảo, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống.
Đột nhiên, điện thoại Ngôn Thịnh reo lên.
Anh liếc nhìn tên người gọi, bắt máy.
Nguyễn Thư Doanh thoáng thấy cái tên trên màn hình, thoáng ngẩn ra. Không biết vì bác sĩ ra tay mạnh hay vì lý do gì, cô bất ngờ kêu lên một tiếng, ngón tay theo bản năng nắm chặt tay áo Ngôn Thịnh.
Ngôn Thịnh liếc cô một cái. Nguyễn Thư Doanh lập tức buông tay, nhỏ giọng nói: “Xin lỗi, đau quá, em không kìm được.”
Ngôn Thịnh không nói gì, điện thoại vẫn đang trong trạng thái gọi.
Ôn Doanh Doanh lặng lẽ lắng nghe, không lên tiếng. Vẫn là kiểu mở lời quen thuộc, ít ỏi từ ngữ. Nếu không biết trước câu chuyện, cô thật sự không đoán ra câu đau quá này là đau ở đâu.
Ngôn Thịnh bước ra khu vực thay thuốc, mới đưa điện thoại lên hỏi: “Có chuyện gì?”
Giọng anh trầm thấp, thuần hậu, dù ngữ điệu bình thản vẫn phảng phất chút sâu sắc khiến người nghe cảm nhận được sự chân thành.