Chương 16

Dọc đường, Ôn Doanh Doanh liên tục lén quan sát Ngôn Thịnh. Người đàn ông này đột nhiên chạy đến đưa cô về nhà mẹ, lại bắt cô tiễn ra sân bay, hành vi quái dị như thế, không uống nhầm thuốc thì chắc chắn đang mưu tính gì đó.

Nghĩ tới nghĩ lui, hôm nay anh đáng lẽ phải lên máy bay với Nguyễn Thư Doanh. Chẳng lẽ hai người cãi nhau, nên Ngôn Thịnh bực bội, tìm cô để chọc tức Nguyễn Thư Doanh?

Đã năm 2021 rồi, còn dùng cách theo đuổi vợ cũ rích như thế. Hèn gì cuốn tiểu thuyết này vừa dài vừa ngược lại khó coi, nam chính còn mù mắt. Nhưng cô chỉ biết nội dung tiểu thuyết từ góc nhìn của mình lúc còn sống. Sau khi cô chết, cô không biết gì, cũng chẳng biết cuối cùng Ngôn Thịnh và Nguyễn Thư Doanh có happy ending hay không.

Dĩ nhiên, cô cũng chẳng muốn biết.

Thôi, hôm nay đành làm công cụ một lần vậy.

Đợi đến lúc thời cơ chín muồi, cô sẽ chuồn ngay, để cặp đôi khốn kiếp này tự lăn lộn với nhau.

Ngôn Thịnh vừa lên xe đã mở laptop trả lời email, xử lý vài việc quan trọng, tiện thể theo dõi tình hình bên Pháp.

Còn Ôn Doanh Doanh thì nghĩ xem lát nữa Ngôn Thịnh đi rồi, cô sẽ đi đâu chơi. Nhân gian đẹp đẽ thế này, tên cẩu nam nhân không đáng để bận tâm.

Chẳng mấy chốc đã đến sân bay. Đường Thần đang đợi bên cạnh xe. Thấy xe Ngôn Thịnh dừng lại, anh ta lập tức mở cửa, nhưng bất ngờ khi thấy Ôn Doanh Doanh ngồi ở ghế sau.

Chẳng lẽ việc gấp mà Ngôn tổng nói trước đó liên quan đến phu nhân?

Đường Thần là trợ thủ đắc lực kiêm “áo bông nhỏ” tri kỷ của Ngôn Thịnh, cực kỳ giỏi nhìn mặt đoán ý. Bí mật của ông chủ, anh tuyệt đối không bao giờ hỏi han. Biết càng nhiều, chết càng nhanh.

Đường Thần cười chào: “Phu nhân.”

Tục ngữ nói giơ tay không đánh người đang cười, cười thì chẳng bao giờ sai.

Ôn Doanh Doanh liếc nhìn Đường Thần. Kiếp trước, cô gặp anh ta không ít lần. Người này là chó săn số một dưới trướng Ngôn Thịnh, giúp anh làm không ít việc. Hầu hết những món quà Ngôn Thịnh tặng cô đều qua tay anh ta.

Chó săn thì chẳng có bản lĩnh gì đặc biệt, nhưng ánh mắt thì khá tốt.

Vì thế, thái độ của Ôn Doanh Doanh với anh ta không quá tệ, cô mỉm cười gật đầu.

Ừm…

Đường Thần hơi lúng túng. Nghe nói phu nhân của Ngôn tổng mắt cao hơn đỉnh, thường chẳng thèm nhìn người như anh ta. Sao đột nhiên lại cười với anh ta?

Mà còn cười đẹp như vậy!

Ngôn Thịnh đang xuống xe thì khựng lại, liếc nhìn gương mặt rạng rỡ lúm đồng tiền của Ôn Doanh Doanh. Anh mặt không cảm xúc bước xuống, rồi tiện tay đóng cửa xe.

Ánh mắt dừng lại trên nụ cười của Đường Thần.

Đường Thần lập tức thu lại nụ cười, dùng giọng công việc nghiêm túc: “Ngôn tổng, nên đi đăng ký rồi.”

“Ừ.”

Ngôn Thịnh định đi về phía quầy đăng ký, nhưng chợt nhớ ra gì đó, quay lại gõ nhẹ lên cửa sổ xe của Ôn Doanh Doanh.

Cửa sổ chậm rãi hạ xuống, để lộ gương mặt rạng rỡ của cô.

“Còn việc gì sao?” Tên đàn ông này lằng nhằng mãi sao chưa đi?

Ngôn Thịnh cụp mắt nhìn cô, nhàn nhạt nói: “Có việc thì liên hệ tôi.”

Ngôn Thịnh vốn định bảo cô liên hệ Đường Thần, nhưng hình ảnh Ôn Doanh Doanh vừa cười rạng rỡ với Đường Thần lướt qua đầu, khiến anh đột nhiên đổi lời.

Ôn Doanh Doanh bĩu môi.

Có việc cũng chẳng liên hệ anh.

Ngôn Thịnh dặn xong, dưới ánh mắt thúc giục của Đường Thần, quay người đi về phía quầy đăng ký. Ôn Doanh Doanh định bảo tài xế nhanh chóng lái xe đi, nhưng khóe mắt lại thoáng thấy Nguyễn Thư Doanh đang lén lút đứng xa xa quan sát.

Cô lúc này mới nhớ ra mục đích Ngôn Thịnh mang cô đến đây.

Ồ, không diễn một chút thì sao thể hiện được giá trị nữ phụ độc ác của cô.

Ngôn Thịnh vừa quay người, cổ tay áo đã bị ai đó nhẹ nhàng kéo. Anh xoay lại, thấy Ôn Doanh Doanh tựa vào cửa sổ xe, ngẩng đầu nhìn anh, ngoắc ngón tay: “Ông xã, lại đây.”

Ngôn Thịnh nhướng mày, không động đậy.

“Anh lại đây đi.” Ôn Doanh Doanh kéo nhẹ tay áo anh.

Tên đàn ông sao vậy chứ, cô đã phối hợp thế này, sao tên cẩu nam nhân đó lại trông như không tình nguyện? Nghĩ lại thì, đúng là trước đây cô có tính cách kiêu căng. Trước khi gả cho Ngôn Thịnh, danh tiếng của cô đại tiểu thư Ôn gia cũng không tốt lắm.

Chắc anh ta nghĩ cô lại định làm gì xấu.

Thôi kệ.

Ôn Doanh Doanh định buông tay, nhưng vừa rút tay, đã bị bàn tay to lớn của anh nắm lấy. Ôn Doanh Doanh ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn anh.

Người đàn ông xoay người, hơi cúi xuống, tiến sát mặt cô.

“Có việc gì?”

Ôn Doanh Doanh đột nhiên không nói nên lời. Gương mặt anh sắc nét, lông mày rậm khẽ rũ, đôi mắt đen sâu thẳm, toát lên vẻ lạnh lùng, bạc tình.

“Em…” Ôn Doanh Doanh cắn môi dưới, trấn tĩnh lại, rồi cười nói: “Không có gì, em chỉ muốn dặn anh đi đường cẩn thận.”

“Chỉ có vậy?” Anh khẽ nhướng mày.

“Còn gì nữa đâu?” Ôn Doanh Doanh trừng anh, sốt ruột muốn rút tay ra nhưng Ngôn Thịnh nắm chặt, cô không thể nào thoát được.

“Anh làm gì?” Ôn Doanh Doanh không muốn nhìn mặt anh, quay đi, ra lệnh cho tài xế: “Lái xe.”

Tài xế không động đậy. Ngôn Thịnh chưa lên tiếng, anh ta không dám.