Tại phim trường Minh Thị, nơi đang diễn ra quá trình quay phim Đế Cơ.
Một thiếu nữ mặc bộ đồ thích khách màu đen, môi mím chặt, đôi mắt trong trẻo lạnh lùng lộ rõ vẻ không phục.
Đối diện cô là một nữ nhân xinh đẹp trong bộ hoa phục lộng lẫy, toát lên khí chất cao quý và ngạo mạn.
Người này dùng ánh mắt khinh miệt, nhìn xuống thiếu nữ đang bị các thị vệ khống chế.
“Điện hạ, ngài ăn mặc kiểu này mà xuất hiện trong phủ của ta, rốt cuộc là có ý gì?”
Ánh mắt cô ta đột nhiên trở nên sắc bén, bắn thẳng về phía thiếu nữ: “Chẳng lẽ cho rằng Vũ Văn thị của Nam Minh chúng ta lại sợ hoàng thất các người sao?”
“Cắt!”
Tiếng hô vang lên, các nhân viên công tác đứng chờ bên ngoài lập tức tiến vào.
Người đưa nước thì đưa nước, người lau mồ hôi thì lau mồ hôi.
Vu Miên bước ra giữa phim trường, nhận lấy chiếc khăn từ trợ lý và một ly cà phê đá mát lạnh.
Thời tiết nóng bức, ánh nắng gay gắt như thiêu đốt. Vì là phim cổ trang, trang phục dày nặng và rườm rà, mặc bộ đồ này để diễn dưới cái nắng chang chang chẳng khác nào bị tra tấn.
Dòng chất lỏng mát lạnh trôi qua cổ họng, Vu Miên khẽ nheo mắt, cảm nhận chút dễ chịu hiếm hoi.
Cách đó không xa vang lên một loạt tiếng ồn ào.
Vu Miên, đang ngồi dưới ô che nắng trên chiếc ghế gấp, đặt đồ trong tay xuống, đưa mắt nhìn về phía nơi phát ra tiếng động.
“Bên kia có chuyện gì vậy?” Cô hỏi một trợ lý đứng gần đó.
“Hình như là Kỷ Dao Dao nhất quyết đòi sửa cảnh quay, đạo diễn Minh không hài lòng, thế là cô ta nổi cáu và bỏ đi.”
Kỷ Dao Dao là một nữ diễn viên mang vốn vào đoàn, thỉnh thoảng lại thích mất tích không lý do. Khi xuất hiện thì cũng chẳng làm việc nghiêm túc, lúc thì chê bai trang phục quá tệ, lúc lại cho rằng kịch bản không hay, đòi sửa đổi, khiến tiến độ chung của đoàn phim bị kéo chậm hết lần này đến lần khác.
Trong lúc nói chuyện, nữ chính của bộ phim đang khoanh tay đứng trao đổi với đạo diễn, dường như rất bất mãn với việc Kỷ Dao Dao làm trì hoãn tiến độ.
Vu Miên nhướng mày, thầm nghĩ Kỷ Dao Dao mười phần thì tám chín sẽ mất vai nữ phụ số hai.
Vu Miên không thân thiết với nữ chính Cố Khê Nam, chỉ nghe nói chỗ dựa sau lưng cô ta còn lớn hơn Kỷ Dao Dao.
Quả nhiên, đến ngày thứ tư Kỷ Dao Dao biến mất, đạo diễn dẫn đến một diễn viên mới.
Người này có gương mặt nhỏ nhắn với ngũ quan tinh xảo, đôi lông mày thanh tú che phủ một đôi mắt long lanh như nước, đuôi mắt hơi xếch xuống, mang lại cảm giác ngây thơ khiến người khác muốn che chở.
Đây là kiểu gương mặt thanh thuần rất được yêu thích trên mạng, cũng cực kỳ phù hợp với tạo hình nhân vật nữ phụ số hai một vũ cơ trong trẻo như hoa sen trên mặt nước.
Chỉ là cô gái này trông có vẻ rụt rè, nhút nhát, như một chú thỏ trắng mới bước chân vào đời, không biết diễn xuất của cô ấy có tốt không.
Đối với việc thay thế diễn viên cũ bằng người mới, Vu Miên không mấy hứng thú, cô cúi đầu nhìn đồng hồ.
[Cảnh báo! Cảnh báo! Nữ chính xuất hiện!]
Khi đạo diễn đang giới thiệu sơ qua về diễn viên mới với mọi người, Vu Miên bất ngờ nghe thấy một giọng nói vang lên trong đầu.
Cô bình tĩnh ngẩng đầu, đưa mắt nhìn xung quanh.
[Ký chủ, cô không thấy được tôi đâu.]
Vu Miên: “?”
[Cô đừng kích động. Những gì tôi sắp nói có thể hơi khó tin, nhưng đối với cô, đây là một tin tốt.]
Vu Miên ngẩng đầu, liếc nhìn bầu trời vẫn đang nóng bức như lửa.
Có lẽ cô bị say nắng rồi, nếu không sao lại nghe thấy những âm thanh kỳ lạ như bị ảo giác thế này.
“Chị Miên, chị sao vậy?” Trợ lý nhận ra sắc mặt Vu Miên không ổn, thấp giọng hỏi.
“Có chút chóng mặt.” Vu Miên đáp, vẻ mặt vẫn bình tĩnh: “Tôi đi nghỉ một lát đã.”
Hôm nay Vu Miên không có nhiều cảnh quay, một lúc nữa mới đến lượt cô lên sân khấu.
Khi cô ngồi xuống ghế với vẻ mặt lạnh nhạt, giọng nói kia vẫn tiếp tục vang lên trong đầu cô.
Nó líu lo kể một câu chuyện dài, giống hệt cốt truyện của một cuốn tiểu thuyết cẩu huyết, và còn nói rằng Vu Miên là một phần của cốt truyện đó.
Giọng nói bảo rằng Vu Miên từ trước đến nay đang sống trong một cuốn tiểu thuyết, với vai trò là một nữ phụ ác độc.
Nhiệm vụ của cô là gây khó dễ cho nữ chính, để rồi bị nữ chính vả mặt, và đến giữa cốt truyện, cô sẽ phải nhận một cái kết bi thảm, rời khỏi sàn diễn.
Trong khi đó, chồng và con cái của cô sẽ chỉ xoay quanh nữ chính.
[Cô là nữ phụ trong một cuốn tiểu thuyết sảng văn trọng sinh. Hiện tại, nữ chính vẫn chưa trọng sinh. Nhưng khi cô ấy trọng sinh, cuộc đời bi kịch của cô sẽ bắt đầu.]
“Ý cậu là, tôi sẽ vì một người đàn ông hèn mọn, nhảy nhót như một tên hề, đi gây khó dễ cho một người phụ nữ khác?”
Vu Miên mặt không cảm xúc, ánh mắt khóa chặt vào nữ phụ số hai mới, Hạ Khả Hân, người đang chăm chú lắng nghe đạo diễn giảng giải.