Chương 47

Úc Cửu Hàn nghiến răng, không lập tức đáp lời.

“Tiểu thư, cô tại sao cứ nhất định phải gây rắc rối cho cô ấy chứ?”

Úc Cửu Hàn khẽ sững sờ.

“Nếu cô cảm thấy cô ấy đã can thiệp vào tình cảm của cô và học tỷ, tôi nghĩ cô nên dành nhiều thời gian hơn cho học tỷ mới phải, nếu không sẽ thành ra cầm đèn chạy trước ô tô mất.” Bạch Lẫm Quả kiên nhẫn khuyên nhủ: “Chúng ta dây dưa với cô ấy quá sâu rồi, nhưng lại chẳng mấy liên hệ với học tỷ Hướng Chỉ.”

Úc Cửu Hàn chìm vào im lặng.

Cô ấy đã quên mất tình cảnh lần đầu tiên mình gây rắc rối cho Dịch Thư Nam là như thế nào, sau khi trọng sinh cô ấy cũng không nghĩ nhiều, chỉ là làm theo thói quen của kiếp trước, vẫn không thể buông tha Dịch Thư Nam.

“Hơn nữa, cô chẳng phải đã nói rồi sao, học tỷ Hướng Chỉ sẽ không thích loại khốn nạn đó. Cho nên Dịch Thư Nam căn bản không thể uy hϊếp tình cảm của cô và học tỷ, chúng ta việc gì phải lãng phí thời gian vào cô ta chứ?”

“Hừ… hừ hừ.”

Úc Cửu Hàn lạnh lùng cười hai tiếng.

“Tôi muốn đánh bại cô ta, vì tôi thấy cô ta chướng mắt, cô ta ở bên cạnh học tỷ là làm bẩn mắt tôi.” Úc Cửu Hàn phóng khoáng ngồi phịch xuống ghế sofa, đã quên mất vẻ lúng túng vừa rồi của mình: “Tôi ghét cô ta không cần bất kỳ lý do nào, không liên quan đến bất kỳ nguyên nhân nào khác, tôi chỉ muốn gϊếŧ chết cô ta.”

Nghe những lời này, Bạch Lẫm Quả biết mình nói gì cũng vô ích rồi.

Cô ấy thở dài.

“Vâng, tiểu thư, nếu đó là điều cô muốn.”

Úc Cửu Hàn phất tay tùy tiện về phía cô ấy: “Mau giúp tôi chuyển hành lý đi, căn nhà này tôi không thể ở thêm một giây nào nữa. Nơi Dịch Thư Nam từng đặt chân vào, chậc chậc chậc, tôi còn muốn để lại tiền đặt cọc cho chủ nhà coi như phí tổn thất tinh thần của cô ta nữa.”

“Vâng ạ, vâng ạ.”

Hai người là hàng xóm, chuyển nhà cũng dễ. Úc Cửu Hàn không nghĩ đến việc chuyển đến nơi khác sống cùng Bạch Lẫm Quả, thứ nhất là vị trí này thực sự rất tốt, thứ hai là nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất. Nếu Dịch Thư Nam rảnh rỗi không có việc gì làm thì dù họ chuyển đi đâu cũng sẽ bị tìm thấy, nếu Dịch Thư Nam không rảnh rỗi đến thế, chắc cũng không đoán được cô ấy chỉ chuyển sang nhà bên cạnh.

Trong lúc Bạch Lẫm Quả đi đi lại lại chuyển hành lý, Úc Cửu Hàn đang bắt chéo chân ngồi trên ghế sofa, vừa ăn nho vừa suy nghĩ bước tiếp theo nên làm gì.

Thôi được rồi, Dịch Thư Nam quả thực khiến cô ấy cảm thấy hơi đáng sợ.

Nhưng Úc Cửu Hàn không phải là kẻ nhát gan, kiếp trước không ai dám đối đầu với Dịch Thư Nam, chỉ có cô ấy dám.

Đúng rồi, đối đầu đến cùng thì cô ta đã phải trả giá bằng cả mạng sống của mình.

Thời điểm bây giờ, nói thật thì còn tốt hơn kiếp trước, vì Dịch Thư Nam hiện tại chưa biếи ŧɦái đến thế.

Phải ra tay đủ tàn nhẫn mới được, giờ mà dừng lại cũng không chắc là không bị ghi hận.

Úc Cửu Hàn cau chặt mày, cô suy nghĩ rất nhiều.

Cuối cùng cô vung nắm đấm lên trời: "Tôi ghét Dịch Thư Nam chẳng liên quan gì đến yếu tố khác, tôi ghét cô ta là ghét cô ta. Cứ chờ đi, tôi sẽ khiến cô ta sa cơ lỡ vận đến mức không gượng dậy nổi nữa."

Cái thứ vai chính hay không vai chính gì đó, cô không thèm tin.

Úc Cửu Hàn biết thứ Dịch Thư Nam quan tâm nhất là gì, hoặc nói đúng hơn, thứ Dịch Thư Nam tự cho là mình quan tâm nhất.