Chương 35

Cô ngắm nhìn cánh tay và đôi chân lộ ra của mình, đôi chân thật dài, tỉ lệ thật hoàn hảo, trời ơi, chỉ cần nhìn cơ thể này thôi là Úc Cửu Hàn cũng tự yêu lấy chính mình rồi.

“Bây giờ là lúc tôi thể hiện rồi, Hắt xì!”

Úc Cửu Hàn ôm lấy cánh tay xoa xoa lên xuống. Hôm nay hơi lạnh thật. Khán đài trên cao gió lớn, bị gió thổi cả buổi sáng rồi lại cởϊ áσ khoác, thật sự hơi không chịu nổi.

Việc báo danh của vận động viên rất lề mề. Cuộc thi 50 mét có nhiều người tham gia, phải thi đấu mấy vòng, còn có vòng sơ loại và chung kết. Không như tám trăm hay ba nghìn mét, một nhóm người đứng trên đường chạy một vòng là xong.

Tin tốt là cô và Dịch Thư Nam được chia vào cùng một nhóm, lát nữa so sánh trước mặt đàn chị sẽ càng rõ ràng hơn.

Tin xấu là vòng đấu của họ khá muộn, báo danh lại phải đợi cả buổi, vạn nhất Dịch Thư Nam hồi sức lại thì sao.

Úc Cửu Hàn rất bất mãn với hiệu suất làm việc của nhóm tình nguyện viên này. Cô cảm thấy mình đã đứng ở đây cả năm rồi, sao vẫn chưa thể đến sân đấu được.

Với lại lạnh quá đi mất, Úc Cửu Hàn run cầm cập nhìn những người bên cạnh cũng mặc áo thể thao cộc tay, tại sao trông họ lại không lạnh chút nào.

Cuối cùng, sau một hồi chờ đợi dài đằng đẵng, Úc Cửu Hàn được đưa đến nơi thi đấu 50 mét. Người đứng bên cạnh cô chính là Dịch Thư Nam.

Trước mặt nhiều người như vậy, Dịch Thư Nam chắc chắn không dám làm gì cô, vì thế Úc Cửu Hàn yên tâm dằn mặt cô ấy: “Bây giờ chắc cậu mệt muốn chết rồi nhỉ, cứ chờ mà xem, tớ nhất định sẽ đến đích trước cậu.”

Dịch Thư Nam nghiêng đầu sang một bên, không nhìn cô.

Bên cạnh chính là khoa Nghệ thuật. Úc Cửu Hàn lười tiếp tục so đo với Dịch Thư Nam. Cô mở to mắt, tìm kiếm bóng dáng đàn chị giữa đám đông.

Thế nhưng tìm mãi không thấy.

Các vận động viên xếp hàng phía trước lần lượt chạy ra, sắp đến lượt mình rồi, mà Úc Cửu Hàn vẫn chưa tìm thấy chỗ của đàn chị.

Trong lòng cô chợt nảy sinh một suy nghĩ đáng sợ, nếu môn chuyên ngành có thể trốn học, thì hội thể thao có lẽ cũng sẽ không đến.

Nói như vậy, nếu tất cả học sinh toàn trường đều đến xem hội thể thao, thì khán đài dường như không đủ chỗ.

Úc Cửu Hàn vỗ trán một cái, chợt nhớ ra một chuyện:

Ở đại học chẳng ai muốn xem hội thể thao, khán giả đều là sinh viên năm nhất bị bắt ép đến.

Chưa kịp hoàn hồn từ sự thật kinh ngạc này, thì đã đến lượt Úc Cửu Hàn thi đấu. Cô bị tình nguyện viên kéo đến đường chạy, mắt vẫn hau háu nhìn chằm chằm khán đài của khoa Nghệ thuật.

“Bùm” một tiếng, báo hiệu cuộc thi bắt đầu. Úc Cửu Hàn hồn vía vẫn còn treo ngược cành cây, thấy người bên cạnh lao ra, cũng vô thức sải bước.

Chưa kịp chạy được một bước, chân nọ vấp chân kia, ngã rồi.

Úc Cửu Hàn ngã xuống đất lăn một vòng, rồi bất động, yên tĩnh như chết.

Xung quanh vang lên một tràng tiếng kêu kinh ngạc ồn ào, các tình nguyện viên đều ngớ người ra.

Chạy nước rút 50 mét kết thúc rất nhanh, phần lớn các vận động viên thậm chí không biết có người ngã, đã lần lượt về đích. Chỉ có Dịch Thư Nam nhanh chóng quay người lại, hô với trọng tài một tiếng “tôi bỏ cuộc”, rồi cùng tình nguyện viên đỡ Úc Cửu Hàn từ dưới đất dậy.

Chân của Úc Cửu Hàn không được bảo vệ bị cọ xát xuống đất, trầy da, đang không ngừng chảy máu ra ngoài.