Chương 32

Lớp trưởng thể dục hơi chột dạ nhìn Dịch Thư Nam một cái. “Sao rồi, cậu chấp nhận được không? Nếu không được thì thật ra vẫn có thể hủy bỏ, bây giờ là giai đoạn xác nhận.”

“Sao vậy, đăng ký có vấn đề à?”

Hướng Chỉ, người cả ngày trốn học ở khoa của mình, lúc này đang xuất hiện trong lớp của Dịch Thư Nam. Vừa mới tan học, lớp trưởng thể dục bảo những người đăng ký hội thể thao ở lại một chút, cô ấy sẽ nói về những điều cần chú ý. Hướng Chỉ dọn đồ chậm, vẫn chưa rời đi.

Cô nhìn vào bảng lịch trình của Dịch Thư Nam rồi bật cười thành tiếng. “Chuyện gì thế này, cậu định biến thành siêu nhân à?”

Dịch Thư Nam lắc đầu.

Hướng Chỉ nói: “Tranh thủ còn cơ hội, tớ thấy cậu cứ hủy đi. Vốn dĩ chẳng phải là nài nỉ cậu đăng ký cho đủ số lượng, cậu còn đăng ký cả ba nghìn mét mệt nhất, bây giờ lại nhiều hạng mục thế này là có vấn đề gì à.”

Nói rồi cô ấy cười nói với lớp trưởng thể dục: “Cậu không tử tế chút nào, lại kéo Dịch Thư Nam vào cho đủ số lượng nữa sao?”

Lớp trưởng thể dục đỏ mặt, hơi chột dạ và áy náy, cũng không dám nhìn thẳng vào mắt Hướng Chỉ.

“Tớ, tớ hủy cho cậu nhé. Những suất còn thiếu sẽ để những bạn tích cực đăng ký bù vào.”

“Không cần đâu.” Dịch Thư Nam bình tĩnh nói: “Cứ để tôi chạy là được.”

Lớp trưởng thể dục càng thêm áy náy, hầu như không dám nán lại bên cạnh Dịch Thư Nam nữa. Cô ấy nói có việc rồi vội vàng rời đi, trước khi đi, Hướng Chỉ nháy mắt với cô ấy, nói khi nào rảnh thì cùng đi chơi nhé.

Mặt lớp trưởng thể dục càng đỏ hơn, có chút ngượng ngùng mà chạy biến.

“Khi nào cậu rời trường?” Dịch Thư Nam không để ý đến sự bất thường của lớp trưởng thể dục.

“Tớ à?” Hướng Chỉ rất tự nhiên ngồi lên bàn: “Sắp rồi, trước khi kết thúc học kỳ này tớ sẽ làm thủ tục bảo lưu, thi cuối kỳ cũng không thi nữa, mấy môn chuyên ngành kia tớ lười đi học quá.”

Hướng Chỉ sắp bảo lưu để đi đóng phim rồi, gia đình cô ấy đã tìm được đạo diễn nổi tiếng trong ngành, chuyên đi săn giải thưởng.

“Ừm.” Dịch Thư Nam gật đầu.

“Sau này… cậu phải chú ý lời nói và hành động, đừng luôn nói đùa quá trớn.” Dịch Thư Nam nói chuyện rất ngượng nghịu: “Đừng để người khác nắm được thóp.”

Hướng Chỉ bật cười.

“Đùa quá trớn, đùa gì cơ?”

Dịch Thư Nam không đáp lời.

“Cậu đang nói mấy trò đùa như hai người phụ nữ nắm tay hôn môi sao?” Hướng Chỉ cố tình nói: “Bị phát hiện thì có gì to tát, đằng nào cũng có họ giúp tớ dàn xếp.”

“Dì sẽ lo lắng cho cậu.”

“Bà ấy nào có bận tâm chuyện này.” Hướng Chỉ khinh thường cười một tiếng: “Nhắc mới nhớ, trước đây tớ có gặp một cô em khóa dưới rất đáng yêu. Ngoại hình khá đặc biệt, có một đôi mắt màu xám.”

Đôi mắt màu xám.

Dịch Thư Nam hơi sững sờ. Cô nhớ đến một kẻ không hiểu sao lại xuất hiện trước mặt mình, mọi cử chỉ đều kỳ quặc. Người đó dường như cũng có một đôi mắt màu xám.

Màu mắt rất hiếm gặp, phần lớn những người có đồng tử nhạt màu đều có mống mắt màu nâu.

“...” Dịch Thư Nam đã dọn đồ xong, cô không nói một lời mà đeo túi lên vai, chào một tiếng rồi định rời đi.

“Nói thật, tớ thấy cậu khá đáng thương đấy.” Hướng Chỉ nói sau lưng cô.

Dịch Thư Nam dừng lại một thoáng, khẽ nói: “Cậu cũng vậy thôi.”

Hướng Chỉ là một người rất đáng thương, cô ấy thậm chí không biết mình thực sự muốn gì, cũng không phân biệt được tình cảm đúng đắn giữa những người phụ nữ.