Chương 31

“Đừng nói mấy chuyện đó nữa. Cậu đăng ký mấy hạng mục kia cho Dịch Thư Nam đi.”

Lớp trưởng thể dục lúc này mới phản ứng lại, người tìm mình xuống đây không phải là cán bộ Hội sinh viên, mà là kẻ kỳ quái từng bị mình từ chối nay đổi số điện thoại.

“Tại sao chứ, cậu muốn chỉnh cô ấy à?” Lớp trưởng thể dục lắc đầu: “Tôi với cô ấy không thù không oán, không muốn tham gia.”

“Đương nhiên tôi sẽ không để cậu làm không công.” Úc Cửu Hàn rút ra một xấp tiền mặt: “Hai nghìn tệ, đây là tiền đặt cọc, xong việc tôi sẽ đưa thêm năm nghìn. Đưa tiền mặt trực tiếp, không tra ra được dấu vết, thế nào?”

“Không không không không không.” Vừa nghe nói có tiền, lớp trưởng thể dục lại càng không muốn: “Làm gì vậy chứ, rốt cuộc là chuyện gì?”

Úc Cửu Hàn vô cảm nhìn chằm chằm cô ấy, bỏ hai nghìn tệ vào ví, rồi từ một túi khác lấy ra một tờ năm mươi tệ.

Vẻ mặt từ chối của lớp trưởng thể dục có phần dịu đi.

Úc Cửu Hàn lại thêm hai mươi.

“Được thôi.” Lớp trưởng thể dục nghiến răng nói: “Đến lúc đó đừng nói là tôi làm nhé, tôi tuyệt đối không nhận đâu.”

“Được được được, cậu cầm lấy đi, việc này phải làm cho gọn gàng vào. Quả Quả, cậu theo dõi cô ấy đăng ký cho con khốn Dịch đó.”

Đồ nhãi nhép, còn giả vờ từ chối cô ấy nữa chứ. Úc Cửu Hàn là bậc thầy thao túng tâm lý, lẽ nào lại không hiểu tên này đang nghĩ gì sao.

Chuyện vài nghìn tệ thì sợ làm lớn phải chịu trách nhiệm, còn chuyện vài chục tệ thì chỉ là trò đùa nghịch vặt vãnh, ai mà lại quá để tâm đến một buổi hội thể thao của trường chứ.

Gặp loại đồ hèn này đúng là tiết kiệm được không ít tiền.

Bây giờ đâu còn như trước, tiền sinh hoạt phí mỗi tháng đều được chuyển khoản cố định, chứ không như vài năm sau, khi thừa kế di sản thì muốn bao nhiêu cũng có, muốn mua chuộc ai cũng được.

Hơn nữa, sau khi trọng sinh trở về, cô không vừa mắt với chiếc điện thoại của mình, lại bỏ ra số tiền lớn mua chiếc mới nhất.

Siêu nghèo.

Úc Cửu Hàn quay đầu liên hệ với lớp trưởng thể dục của mình, cũng đăng ký chạy 50 mét. Đến lúc đó, cô sẽ cùng Dịch Thư Nam đứng trên cùng một vạch xuất phát, thi đấu công bằng, để thể hiện thực lực của bản thân.

Có cần luyện tập không nhỉ? Úc Cửu Hàn đi đến sân vận động, nhìn phạm vi 50 mét.

Có chút xíu thế này, dù không luyện tập đến lúc đó cứ thế mà chạy cũng chẳng sao, nhất định không có vấn đề gì.

Cô không nhịn được muốn cười, mong ngóng từng ngày đến buổi hội thể thao. Thật sự là niềm vui bất tận, sớm biết dùng mưu kế có thể khiến Dịch Thư Nam đau khổ đến vậy, kiếp trước cô nên báo thù mạnh tay hơn một chút.

“À đúng rồi.” Úc Cửu Hàn vỗ tay nói: “Vẫn phải đi mua một bộ đồ thể thao mới được.”

Là vận động viên thì phải mặc loại áo ba lỗ không tay và quần đùi chứ. Mặc dù Úc Cửu Hàn thấy đồ thể thao xấu xí, không có tính thẩm mỹ, nhưng mà sinh viên đại học, lại là hội thể thao, mặc đồ thể thao vào thì đúng là tràn đầy khí chất thanh xuân.

Phải để đàn chị nhìn thấy dáng vẻ anh dũng của mình chứ, em gái năng động, tràn đầy sức sống tuổi trẻ, tuyệt vời biết bao.

Úc Cửu Hàn bên này đang tự hào về kế hoạch hoàn hảo của mình, thì Dịch Thư Nam bên kia đã nhận được số báo danh và lịch trình thi đấu do lớp trưởng thể dục phát xuống.

Dịch Thư Nam nhìn thấy mình bỗng dưng có thêm một đống hạng mục điền kinh: “...”