Giang Tuyết Châu mím môi, nhìn thẳng vào Hạ Tề: “Anh Hạ Tề, anh rất quá đáng.”
Lần này anh Hạ Tề thật sự rất quá đáng. Chỉ vì muốn đến gần cô ta mà anh ta lại làm tổn thương một người vô tội.
Hạ Tề nhìn Giang Tuyết Châu bằng ánh mắt thâm tình. Vì muốn đến gần mặt trời nhỏ trong lòng anh ta, anh ta đã làm tổn thương Mẫn Mẫn, nhưng anh ta không hối hận.
“Anh mau đi theo dỗ chị gái đi.” Giang Tuyết Châu dời mắt sang chỗ khác, lên tiếng thúc giục.
Mãi tới khi nhìn thấy Hạ Tề vào phòng Giang Mẫn Dao, Giang Tuyết Châu mới thở phào nhẹ nhõm.
Có quá nhiều người yêu cô ta, cô ta thật sự đối phó không xuể.
Trong thời gian học đại học, cô ta không cẩn thận trêu chọc ba người. Ba người đó là anh em chí cốt chơi với nhau từ nhỏ đến lớn. Trước sự theo đuổi nhiệt liệt của cả ba người, nhất thời Giang Tuyết Châu không biết nên làm thế nào, cuối cùng bọn họ cùng nhau chia sẻ cô ta.
Nhưng nghĩ đến cảnh tượng Hạ Tề hôn mình, Giang Tuyết Châu lại không kìm được trái tim rung động, sắc mặt cũng dần ửng hồng.
Cô ta rất thích anh Hạ Tề. Nhưng tính chiếm hữu của ba người kia rất mãnh liệt, họ sẽ không cho phép người khác nhập bọn đâu.
…
Trong phòng tối om, Hạ Tề vừa vào phòng thì vô thức muốn bật đèn lên.
“Đừng bật đèn.” Giang Mẫn Dao ngồi trước cửa sổ, quay lưng về phía Hạ Tề.
Hạ Tề khép cửa lại, bước đến bên cạnh Giang Mẫn Dao.
Đôi mắt đen láy của Giang Mẫn Dao lộ rõ vẻ bỡn cợt: “Anh yêu em chứ?”
Nhiệm vụ của hệ thống là đi theo nhóm nhân vật chính làm nhiệm vụ thánh mẫu. Do đó, cô chưa thể trở mặt với nhóm nhân vật chính vào lúc này.
“Anh yêu em.” Giọng nói của Hạ Tề hơi chua chát, trong đầu tràn ngập nụ cười của Giang Tuyết Châu.
Giang Mẫn Dao cười khẽ: “Vậy thì chúng ta ngủ đi.”
Hạ Tề bất đắc dĩ thở dài: “Mẫn Mẫn, con gái nên trân trọng bản thân. Chuyện này phải chờ tới khi hai ta kết hôn rồi mới làm.”
Giang Mẫn Dao cười khẩy một tiếng, đảo mắt nhìn bên dưới rồi trào phúng: “Anh thật sự yêu tôi hả? Chỗ đó không cứng tí nào cả, hay là do anh bị bất lực?”
Hạ Tề đẩy tay Giang Mẫn Dao ra rồi lùi về sau một bước, giọng nói vốn điềm tĩnh giờ đã mang theo giận dữ: “Mẫn Mẫn! Em đừng càn quấy vô cớ như thế nữa!”
“Hai ta chia tay đi. Tôi không muốn một gã bạn trai bị bất lực.” Giang Mẫn Dao cười nhạo.
Ánh trăng mờ ảo chiếu xuống gương mặt của Giang Mẫn Dao, Hạ Tề thấy rõ ánh mắt đượm đầy vẻ chán ghét và khinh miệt của cô.