“Anh Hạ Tề, sao anh lại đến đây?”
Hôm qua anh Hạ Tề vừa tỏ tình với cô ta, anh ta nói rằng… Người trong lòng anh ta mấy năm nay vẫn luôn là cô ta. Lúc trước anh ta hẹn hò với chị gái chỉ là vì muốn dễ dàng đến gần cô ta hơn mà thôi.
Nhưng… Nhưng mà…
Giang Tuyết Châu không khỏi bối rối, anh Hạ Tề rất tốt, thế nhưng…
“Tiểu Tuyết, anh đến thăm chị em, nhân tiện mang một cái bánh dâu tây cho em.”
Hạ Tề sở hữu ngoại hình nho nhã và trong sáng, mặt mày ôn hòa, đôi mắt như đá hắc diệu thạch ngâm trong nước ấm, lúc nhìn người khác luôn giữ nụ cười dịu dàng trên môi, cho người ta cảm giác rất yên bình.
Vóc dáng của anh ta cao ráo nhưng không gây áp lực cho người đối diện, dáng đứng thẳng tắp, phong cách ăn mặc giản dị và gọn gàng, trên người vương mùi xà phòng thoang thoảng tựa như làn gió ấm mùa xuân, vừa êm dịu vừa ấm áp.
Giang Mẫn Dao thích Hạ Tề ở chỗ anh ta rất lịch thiệp. Hai người đã hẹn hò được ba năm nhưng chỉ dừng lại ở cái nắm tay.
Khi Giang Mẫn Dao muốn tiến thêm một bước, Hạ Tề lại nói với cô rằng anh ta muốn giữ lại nụ hôn đầu tiên cho đêm tân hôn. Giang Mẫn Dao tin lời anh ta nói.
Giang Mẫn Dao thầm trợn trắng mắt. Nam chủ thuộc tuýp dịu dàng, luôn trầm mặc che chở nữ chính, vì muốn ở bên cạnh bảo vệ nữ chính mà nhẫn nhục chịu đựng hẹn hò với chị gái của nữ chính suốt mấy năm trời, nhưng trong thời gian đó vẫn giữ thân trong sạch vì nữ chính, đúng là một gã đàn ông trinh tiết cương liệt!
“Anh mau… Mau vào đi.” Giang Tuyết Châu trả lời lắp ba lắp bắp, nhận lấy chiếc bánh kem dâu tây trong tay Hạ Tề rồi quay trở về bên cạnh Phùng Nguyệt.
Hạ Tề thay đôi dép đi trong nhà dành riêng cho mình, sau đó đi tới ngồi vào bên cạnh Giang Mẫn Dao.
Nhà họ Hạ ở ngay đối diện nhà họ Giang. Hai nhà là hàng xóm đã gần 10 năm, phụ huynh hai nhà rất thân nhau nên thường xuyên cùng nhau đi du lịch.
Một chiếc bánh kem chocolate mát lạnh được đặt vào lòng, Giang Mẫn Dao ngước mắt lên, ngay lập tức đối diện với ánh mắt đong đầy ý cười của Hạ Tề.
“Bánh kem chocolate mà em thích nhất đây.”
Giang Mẫn Dao nhếch mép, thể hiện rõ thái độ không vui.
“Mẫn Mẫn, trông em có vẻ không vui. Em sao vậy?” Hạ Tề luôn có thể phát hiện cảm xúc khác thường của Giang Mẫn Dao ngay từ đầu.
“Em có cảm giác anh không yêu em.” Giang Mẫn Dao cúi mặt xuống.
“Làm gì có chuyện đó? Em đừng nghĩ ngợi linh tinh.” Hạ Tề dịu dàng xoa đầu Giang Mẫn Dao.
Giang Mẫn Dao hất tay anh ta ra, đứng dậy về phòng mình.