Chương 3: Không gian

Hèn gì kiếp trước Giang Tuyết Châu có thể hào phóng chia sẻ vật tư trong nhà cho hàng xóm láng giềng. Thì ra là do cô ta vẫn lén lút ăn đồ ngon một mình!

Bên trong không gian này còn có một dòng linh tuyền, có thể giúp thân thể khỏe mạnh, giúp vết thương mau lành.

Hèn gì kiếp trước Giang Tuyết Châu có thể đối phó với năm gã đàn ông mà mặt mày vẫn tươi tỉnh như thế.

Hèn gì… Hèn gì lúc cô bị đám ác quỷ kia hãʍ Ꮒϊếp, tới khi tỉnh dậy thì phát hiện vết thương trên người mình đều biến mất…

Ánh mắt Giang Mẫn Dao u ám, cô tìm được một mảnh dao lam vẫn cất trong bao bì, nhẹ nhàng cứa vào ngón tay mình.

Máu tươi nhỏ giọt xuống miếng ngọc bội, ngọc bội biến thành một tia sáng trắng bay vào giữa ấn đường của cô.

Đập vào mắt cô là một tòa tứ hợp viện, trong sân có một cái giếng, linh tuyền bên trong có màu trắng sữa, nhiều đến nỗi gần như sắp tràn ra ngoài.

Giang Mẫn Dao đẩy cửa bước ra. Bên ngoài khoảng sân là ruộng đất rộng đến nỗi dõi mắt không nhìn thấy điểm cuối.

Phía bên trái đã trồng các loại cây nông sản. Trước mỗi mảnh ruộng đều cắm một tấm thẻ gỗ, bên trên viết tên của loại nông sản được trồng. Bao gồm các loại ngũ cốc, các loại củ họ nhà khoai, các loại hạt họ nhà đậu, các loại rau, cây xơ sợi, cây lấy dầu, cây trồng đường, cây trồng làm đồ uống, cây trồng làm thuốc.

Bên cạnh mảnh ruộng trồng cây nông sản là khu vườn trồng đủ mọi loại cây ăn quả. Có những loại cây ăn quả thường gặp trong đời sống hàng ngày, cũng có loại cây ăn quả rất hiếm khi xuất hiện.

Bên phải của tứ hợp viện là một thảo nguyên, nuôi rất nhiều loài gia súc gia cầm, vô cùng náo nhiệt.

Nơi xa là núi non sông ngòi, bên trong những ngọn núi trùng trùng điệp điệp ẩn giấu các loài động vật hung dữ. May thay chúng đều ngoan ngoãn ở trong địa bàn của mình chứ không chạy lung tung.

Nơi này khá giống game nông trại mà cô chơi hồi nhỏ. Có tài nguyên trong không gian, cô không cần đi tìm vật tư cũng vẫn sống thoải mái.

Sau khi rời khỏi không gian, Giang Mẫn Dao ngồi bên mép giường để lấy lại bình tĩnh.

Cửa được mở ra từ bên ngoài, ánh đèn trong phòng khách chiếu vào căn phòng tối tăm này.

“Chị ơi, chị có băng dán cá nhân không? Em bị cứa trúng ngón tay nên chảy máu rồi.” Giang Tuyết Châu bước vào, đi thẳng tới bàn trang điểm rồi lục lọi tìm kiếm.

Giang Mẫn Dao lạnh lùng nhìn bóng lưng Giang Tuyết Châu.