Chương 2: Hệ thống

“Trên đường đi, cô ta đã giúp rất nhiều người mà không cần nghĩ ngợi gì cả, do đó dẫn tới rất nhiều hậu quả đáng sợ, tôi ngăn cản cô ta thì sai chỗ nào?”

“Thiên phú chữa trị của tôi cần chạm vào đàn ông thì mới thăng cấp được, Giang Tuyết Châu lại bảo tôi phải biết trân trọng bản thân.”

“Bạn trai đã hẹn hò 3 năm vẫn không chịu ngủ cùng tôi, dẫn tới thiên phú của tôi cứ trì trệ mãi không tiến bộ được, biến thành kẻ yếu nhất trong đội ngũ. Bọn họ xem thường tôi, cho rằng tôi là kẻ hút máu ngáng chân đội ngũ. Tôi đã chịu đựng cảm giác làm kẻ yếu đủ rồi, cho nên tối hôm đó, tôi lẻn vào phòng anh ta nhân lúc nửa đêm, kết quả là tôi thấy cái gì? Giang Tuyết Châu đang cùng năm gã đàn ông dây dưa với nhau! Một trong số đó còn là bạn trai của tôi!”

“Thế mà Giang Tuyết Châu còn bảo cô ta và bọn họ là yêu nhau thật lòng ư?”

“Tôi đã chịu đựng bộ mặt giả tạo của Giang Tuyết Châu quá đủ rồi! Lúc đó tôi cố ý đẩy cô ta vào bầy quái vật, nhưng thế thì sao chứ? Tôi không gϊếŧ chết cô ta được, còn bọn họ đuổi tôi ra khỏi đội ngũ. Để mau chóng thăng cấp, tôi ngủ với hết người đàn ông này tới người đàn ông khác, Giang Tuyết Châu lại mắng tôi phóng đãng! Cô ta có tư cách gì mà mắng tôi? Rõ ràng tôi chỉ bắt chước cô ta thôi mà!”

Cuối cùng, mọi cơn phẫn nộ đều biến thành hai chữ: “Chó má!”

Giọng nói nãy giờ vẫn lặng thinh trong đầu Giang Mẫn Dao lại lên tiếng: [Tôi là hệ thống Thánh Mẫu. Để giúp cô quay về quá khứ, tôi đã tiêu hao rất nhiều năng lượng. Vậy nên bây giờ cô phải phối hợp với tôi làm nhiệm vụ.]

Giang Mẫn Dao trầm mặc trong giây lát: “Được.”

Giang Tuyết Châu chính là một ả thánh mẫu. Kiếp trước, bọn họ phê phán cô độc ác, vậy thì kiếp này, cô sẽ cải tà quy chính. Giang Tuyết Châu làm gì, cô cứ thế mà làm theo.

Giang Mẫn Dao xốc chăn lên, đi đến trước bàn trang điểm rồi kéo hộc bàn ra, lục lọi một lát tìm một miếng ngọc bội trông hết sức bình thường.

Từ cốt truyện, cô được biết Giang Tuyết Châu vô tình nhỏ máu vào miếng ngọc bội này nên được nhận làm chủ nhân của nó, cũng chiếm được một không gian.

Không gian này là một thế giới nho nhỏ, vậy thì hẳn là sẽ có núi non sông hồ và các loài động vật.

Giai đoạn đầu tận thế, Giang Tuyết Châu đã tích trữ được không ít vật tư nhờ sở hữu không gian này, cũng vì vậy nên cô ta không cần nhịn đói.