Chương 9: Vịt con xấu xí

“Biết vậy là được rồi.”

Ninh Tiêu không nhận ra sự khác thường của cô ấy, vỗ nhẹ lên bờ vai gầy yếu: “Đi nào, học tiếp.”

Hai người quay lại giữa bể bơi.

Trên mặt Ninh Tiêu còn vương giọt nước, đôi mắt mờ sương, sống mũi cao, môi đỏ tựa đóa phù dung vừa bước ra khỏi nước, thanh lệ động lòng người. Những người xung quanh nhìn thấy đều không khỏi tim đập nhanh.

Như thể đã quên mất những lời vừa nói, Ninh Tiêu vô tư cầm tay chỉ việc, tận tình dạy Vân Xán Nhi: “Tôi đỡ eo cô, duỗi thẳng chân, hai tay đưa ra phía trước, thử thả nổi xem.”

Ninh Tiêu đứng bên cạnh, hai tay vòng qua eo thon của Vân Xán Nhi. Bị cô chạm vào, Vân Xán Nhi run nhẹ một cái. Ninh Tiêu cau mày, véo nhẹ lớp thịt mềm nơi eo:

“Gầy quá. Sau này ba bữa đều ăn cùng tôi.”

Vân Xán Nhi liếc nhìn cô, dưới nước khẽ đạp chân, cơ thể nổi song song mặt nước, hai tay duỗi thẳng, hai chân căng ra, mặt úp xuống nước.

Ninh Tiêu khen: “Học nhanh thật đấy. Mới thử đã nổi được rồi. Giờ tôi buông tay, cô tự giữ thử xem.”

Cô từ từ thả tay. Vân Xán Nhi nổi được chừng hai giây, hai chân bỗng cuống cuồng vùng vẫy, cả người nhanh chóng chìm xuống. Ninh Tiêu không kịp phản ứng, lập tức lặn xuống kéo cô ấy.

Người không biết bơi khi rơi xuống nước sẽ mất kiểm soát mà giãy giụa theo bản năng. Ninh Tiêu ôm lấy eo cô ấy, cố kéo lên nhưng vì Vân Xán Nhi vùng vẫy quá mạnh nên không thành.

Dưới nước, Ninh Tiêu mở mắt, một tay giữ chặt hai cổ tay mảnh khảnh của Vân Xán Nhi, không cho cô ấy vùng ra, chân dài đạp mạnh, kéo cả hai trồi lên mặt nước.

Vân Xán Nhi ho sặc sụa trong lòng cô, mặt đỏ bừng, gầy gò đến đáng thương. Ninh Tiêu đưa cô ấy vào bờ, một tay đỡ vai nhấc cô ấy ngồi lên bậc, còn mình chống tay rời khỏi nước.

Vân Xán Nhi ngừng ho nhưng sắc mặt trắng bệch, ánh mắt đen láy tràn ngập mơ hồ.

“Xán Nhi, cô thấy thế nào?” Ninh Tiêu lo lắng nắm tay cô ấy, phát hiện bàn tay lạnh buốt, liền dùng cả hai tay bọc lấy, áp lên má mình.

Một luồng tê dại theo đầu ngón tay lan thẳng đến tim. Vân Xán Nhi dùng tay còn lại che ngực: “Tôi… không sao.”

Vừa nói xong mới phát hiện giọng mình đã khàn.

Ninh Tiêu lập tức đứng dậy: “Đi, tôi đưa cô đến phòng y tế.”

Vân Xán Nhi bị kéo đứng lên, chân mềm nhũn, chỉ có thể dựa vào người Ninh Tiêu. Qua hai lớp áo bơi mỏng, hơi ấm từ cơ thể Ninh Tiêu truyền sang làn da lạnh lẽo của cô ấy.

Giáo viên dạy bơi để ý thấy, bước tới hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

“Xán Nhi cô ấy…”

“Thầy ơi, em thấy hơi khó chịu, muốn về nghỉ.” Vân Xán Nhi ngắt lời Ninh Tiêu.

Giáo viên nhìn sắc mặt cô ấy, gật đầu: “Được. Ninh Tiêu, em có tiện đưa Vân Xán Nhi về không?”

Ninh Tiêu gật đầu: “Em đưa cô ấy về.”

“Cảm ơn.” Vân Xán Nhi khẽ nói.

Sau khi thay đồ rời khỏi bể bơi, chân Vân Xán Nhi càng lúc càng mềm, gần như phải bám chặt vào Ninh Tiêu mới đi nổi. Đêm thu se lạnh, trăng tròn treo cao, bầu trời xanh sẫm không một gợn mây.

Ninh Tiêu đang đi bỗng dừng lại, thở dài: “Đi thế này chẳng biết bao giờ mới về tới ký túc xá.”

Vân Xán Nhi tưởng cô không muốn quản mình nữa, liền rụt tay lại: “Tôi có thể tự…”

“Hay là để tôi bế cô về.”

Vân Xán Nhi trợn tròn mắt, trong mắt tràn đầy không thể tin nổi. Ninh Tiêu cong môi cười nhẹ, quyến rũ dưới ánh đèn đường:

“Sao? Nghĩ tôi sẽ bỏ mặc cô à?”

“Ngốc thật, nghĩ linh tinh gì vậy.”

Cô cởϊ áσ đồng phục vest xám bạc, đặt vào lòng Vân Xán Nhi: “Tự che chân đi.”

Dứt lời, cô dễ dàng bế ngang Vân Xán Nhi lên. Mặt cô ấy đỏ bừng, luống cuống dùng áo của Ninh Tiêu che chân mình.

Vân Xán Nhi ngẩng đầu lên, chỉ thấy đường nét cằm tinh xảo và bóng dáng đẹp đẽ của Ninh Tiêu dưới ánh đèn vàng.

[Cảm giác như mình đang mơ, Ninh Tiêu sao lại như vậy chứ! Sức cô ấy mạnh thật… mình lại bị bế kiểu công chúa. Rõ ràng Ninh Tiêu ghét mình mà? Vậy tại sao lại bế mình?]

Hệ thống 13579: [Ký chủ thân mến, cô lại thành công khiến Vân Xán Nhi dao động rồi!]

“Lại?” Ninh Tiêu hoàn toàn quên mất chuyện vừa khiến Vân Xán Nhi nghi ngờ mình.

"Tôi không nghĩ nhiều, cô ấy không đi được thì tôi bế về thôi.”

[Nhưng cô ấy là tình địch của cô đó! Ai lại đi bế tình địch chứ?]

“Tôi chứ ai.” Ninh Tiêu đáp gọn.