[Đinh! Điểm cốt truyện thứ hai kết thúc! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ, nhận được mười điểm tích lũy.]
[Tiêu hao: 10 điểm (đổi thuốc ký ức).]
[Tổng điểm hiện tại: 10.]
Ninh Tiêu giành lại quyền kiểm soát cơ thể, vội vàng buông tay. Cổ tay Vân Xán Nhi đã đỏ tím một mảng.
“Vân Xán Nhi, tay cô…”
Ninh Tiêu xót xa định kéo tay cô ấy lên thổi cho dịu, nhưng Thượng Thiếu Đàm đã một tay hất văng những ngón tay trắng mảnh ấy:
“Ninh Tiêu, đừng giả nhân giả nghĩa ở đây! Cổ tay Vân Xán Nhi thành ra thế này chẳng phải do cô gây ra sao?”
Ninh Tiêu lười để ý tên tra nam ngu ngốc kia, nhưng không thể làm sập nhân thiết. Cô vừa đau lòng nhìn cổ tay Vân Xán Nhi, vừa buồn bã nói với Thượng Thiếu Đàm:
“Thiếu Đàm, sao anh có thể nói với tôi như vậy?”
Thượng Thiếu Đàm hừ lạnh: “Ninh Tiêu, tôi đã nói rõ rồi, tôi không thích cô. Hai chúng ta không có khả năng. Cô nên từ bỏ sớm đi, đừng tiếp tục bắt nạt Xán Nhi nữa. Cô ấy không giống cô.”
Ninh Tiêu thật sự rất muốn tát một cái lên mặt Thượng Thiếu Đàm, xem thử mặt anh rốt cuộc dày gấp mấy lần tay mình mà có thể nói ra những lời vô liêm sỉ như thế.
Huấn luyện viên bơi từ ngoài đi vào, thấy ba người giằng co liền cười nói: “Gì đây, chuẩn bị đánh hội đồng à? Thượng thiếu một chọi hai sao?”
Bị trêu chọc, Thượng Thiếu Đàm vốn sĩ diện, lập tức bỏ đi chỗ khác, không nói thêm lời nào.
“Được rồi, mấy buổi trước các em cũng nắm kha khá kiến thức cơ bản rồi. Tiết này chia nhóm đôi để tập luyện cùng nhau.”
Huấn luyện viên đếm người: “Hai mươi sáu người, vừa đủ mười ba nhóm. Tuần sau kiểm tra bơi, chỉ những ai đạt mới được tiếp tục tham gia.”
Ninh Tiêu vẫn luôn để ý phía Vân Xán Nhi. Thấy cô ấy vừa nghe đến chữ “kiểm tra” liền cứng người, sau khi tan nhóm liền đi đến bên cạnh:
“Vân Xán Nhi, cô với tôi một nhóm. Tôi dạy cô bơi.”
Vân Xán Nhi mím môi nhạt màu, không đồng ý nhưng cũng không từ chối. Cô ấy quả thật không giỏi bơi, nếu không có người hướng dẫn thì rất có thể sẽ không qua được bài kiểm tra. Sau chuyện vừa rồi, những người khác đều tránh xa cô ấy.
Người duy nhất cô ấy có thể chọn… chỉ có Ninh Tiêu.
Ninh Tiêu coi như cô ấy đã đồng ý, tự nhiên nắm lấy tay, nhẹ nhàng xoa bóp cổ tay đỏ tím kia.
“Ninh Tiêu, cô đừng…” Cảm giác tê ngứa theo mạch máu từ cổ tay lan thẳng đến tim, gò má Vân Xán Nhi ửng đỏ, đôi mắt đen ánh lên làn nước mỏng, yếu ớt đẩy cô ra.
“Tôi xoa giúp cô một chút, kẻo lát nữa xuống nước không có sức.” Ninh Tiêu cúi đầu nhìn mái tóc hơi đỏ của Vân Xán Nhi dưới ánh nắng, giọng nói dịu dàng.
Được Ninh Tiêu kiên nhẫn dạy bơi, Vân Xán Nhi lại càng cảm thấy mơ hồ.
[Ninh Tiêu đúng là một tổ hợp đầy mâu thuẫn. Một giây trước còn căng thẳng đối đầu với mình, giây sau đã xót xa nắm lấy cổ tay mà dịu dàng xoa nhẹ.]
[Ninh Tiêu đối xử không tốt với mình cũng là điều dễ hiểu. Dù sao người mà cô ấy thích là Thượng Thiếu Đàm, lại còn chủ động tỏ tình với mình. Nhưng nếu vậy… tại sao lại giúp mình xoa cổ tay? Tại sao lại dạy mình bơi?
[Ký chủ, nữ chính đã nhận ra có gì đó không ổn. Hình như cô đã lộ rồi.]
Hệ thống 13579 nhắc nhở Ninh Tiêu, người đang dạy bơi đến quên cả trời đất. Động tác của Ninh Tiêu khựng lại: "Lơ đãng quá. Vân Xán Nhi bắt đầu nghi ngờ tôi rồi sao?”
Cô kéo Vân Xán Nhi vào bờ nghỉ ngơi, ánh mắt nhìn những người khác trong bể, giọng nói như vô tình hỏi: “Vân Xán Nhi, tôi dạy cô bơi… cô nghĩ thế nào?”
Vân Xán Nhi ngẩng đầu, đôi mắt đen láy nhìn gương mặt xinh đẹp như hoa phù dung của Ninh Tiêu, khẽ nói: “Cảm ơn.”
Ninh Tiêu khẽ cười nhạt, đôi mắt như nước mùa thu phủ một tầng sương mỏng, đẹp đến lay động lòng người:
“Vân Xán Nhi, một tiếng cảm ơn thì chưa đủ. Nếu cô thật sự biết ơn thì tránh xa Thượng Thiếu Đàm ra. Xem như tôi dạy cô bơi, từ nay nếu anh ta chủ động tiếp cận cô, cô cũng phải né đi, rõ chưa?”
"Ừ.”
Không hiểu vì sao, nhìn Ninh Tiêu như vậy, trong lòng Vân Xán Nhi lại dâng lên cảm giác nặng nề khó chịu. Cô ấy đã sớm biết Ninh Tiêu là người thế nào, không có lý do gì phải buồn vì mấy lời này. Nhưng lúc này, cô ấy thực sự rất khó chịu. Ánh mắt đen láy như phủ một tầng u ám, không còn chút ánh sáng.