Ninh Tiêu cong môi cười: “Chưa chắc đâu. Trước đây tôi cũng đâu có chọn bơi.”
Trong tiểu thuyết, Thượng Thiếu Đàm cố tình chuyển sang hoạt động bơi, nhiều lần chủ động bắt chuyện với Vân Xán Nhi, rất nhanh đã truyền ra tin đồn mập mờ. Sau khi biết chuyện, “Ninh Tiêu” bắt đầu gây khó dễ cho Vân Xán Nhi khắp nơi.
Mãi đến cuối truyện, Thượng Thiếu Đàm mới nhận ra tình cảm của mình dành cho Vân Xán Nhi là thích. Trước khi kịp hiểu rõ lòng mình, anh đã hành hạ Vân Xán Nhi gần như suốt cả cuốn sách.
Ban đầu là không cam lòng vì thành tích của cô ấy tốt hơn mình. Sau đó thua cá cược, tỏ tình bị từ chối, lòng tự tôn bị đả kích nặng nề, càng nhìn Vân Xán Nhi càng thấy chướng mắt. Thượng Thiếu Đàm bắt đầu cố tình thể hiện sự khác biệt với cô ấy, để những người theo đuổi mình - chủ yếu là Ninh Tiêu - đi bắt nạt Vân Xán Nhi. Đến lúc đó, anh lại đóng vai cứu tinh khiến Vân Xán Nhi rơi vào lưới tình.
Trong nguyên tác, mọi chuyện đúng là diễn ra như kế hoạch của Thượng Thiếu Đàm. Dưới sự “giúp đỡ” hết lần này đến lần khác của anh, Vân Xán Nhi đã yêu anh. Cô ấy chọn đúng ngày sinh nhật anh để tỏ tình nhưng lại bị anh làm nhục trước mặt mọi người, tinh thần suy sụp suốt mấy tháng, thi đại học thất bại, chỉ đỗ một trường hạng thường, lỡ mất Hoa Đại.
Ninh Tiêu đợi Vân Xán Nhi trả lại đồ bơi, rồi cùng cô ấy đi về phía hồ bơi. Đến điểm tập trung, Ninh Tiêu bỗng ghé sát tai Vân Xán Nhi, thấp giọng nói:
“Tôi đã bảo rồi, tên đó thế nào cũng tới.”
Vân Xán Nhi giật mình, che tai, dùng đôi mắt đen láy trừng Ninh Tiêu nhưng lại bị nụ cười trên gương mặt cô làm cho ngẩn ra. Thiếu nữ da trắng môi đỏ mỉm cười nhìn cô ấy, như thể mọi ánh sáng đều tụ lại trên người ấy, rực rỡ đến chói mắt. Trong lòng Vân Xán Nhi không kiềm được dâng lên một cảm xúc khao khát mơ hồ.
“Xán Nhi, trùng hợp thật.”
Thượng Thiếu Đàm mặc chiếc quần bơi đen đi tới, thân trên để trần, lộ ra sáu múi cơ bụng rõ nét. Các nữ sinh xung quanh lập tức che miệng thốt lên kinh ngạc, ánh mắt nam sinh thì vừa ghen tị vừa ngưỡng mộ.
Ninh Tiêu đứng ngay bên cạnh Vân Xán Nhi, nhưng trong mắt Thượng Thiếu Đàm dường như chẳng hề tồn tại cô. Nụ cười trên mặt Ninh Tiêu dần tắt.
[Điểm cốt truyện thứ hai mở ra!]
Hệ thống 13579 phấn khích lên tiếng.
Cơ thể bị tiếp quản, sắc mặt “Ninh Tiêu” lạnh như băng tuyết, đôi mắt long lanh như nước thu ngập tràn giận dữ. Cô cau mày nói: “Thiếu Đàm, chẳng phải cậu chọn karate sao? Sao lại xuất hiện ở bơi lội?”
Thượng Thiếu Đàm liếc cô một cái, thản nhiên đáp: “Không liên quan đến cô.”
Vân Xán Nhi không muốn dính vào cuộc tranh cãi của họ, xoay người định rời đi thì bị “Ninh Tiêu” nắm chặt cổ tay. Lực tay “Ninh Tiêu” rất lớn, sắc mặt Vân Xán Nhi càng thêm tái nhợt:
“Ninh Tiêu, đây là chuyện của hai người. Tôi đã nói rồi, tôi không thích Thượng Thiếu Đàm.”
“Ai biết được lời không thích của cô là thật hay giả.”
Thượng Thiếu Đàm bỗng trầm giọng, vẻ mặt u buồn: “Xán Nhi, bây giờ em không thích tôi cũng không sao. Tôi sẽ không bỏ cuộc. Nếu em vì có người khác nên không dám nhận lời tôi thì đừng sợ… tôi có thể bảo vệ em.”
Bộ dạng thâm tình ấy như đang ám chỉ rằng Vân Xán Nhi bị Ninh Tiêu uy hϊếp nên không dám chấp nhận tỏ tình.
“Ninh Tiêu” tức đến mức l*иg ngực phập phồng dữ dội. Cô chưa từng chịu ấm ức kiểu này: “Thiếu Đàm, sao anh có thể nói như vậy?”
Giọng nói mềm mại, mang theo uất ức khiến người nghe tê dại khắp người.
Vân Xán Nhi quay đầu, vô tình liếc thấy vòng ngực trắng ngần, căng đầy của Ninh Tiêu, đầu óc lập tức trống rỗng, quên mất mình đang ở đâu, càng quên mất Thượng Thiếu Đàm vừa nói gì.
“Hừ! Vân Xán Nhi, nghe Thiếu Đàm tỏ tình kích động đến thế sao? Mặt đỏ cả rồi, còn dám nói là không thích anh ấy?”
Cơn đau ở cổ tay kéo Vân Xán Nhi về thực tại, cô ấy không biết phải giải thích thế nào. Chẳng lẽ nói mình đỏ mặt là vì nhìn thấy dáng người của Ninh Tiêu sao?
Ánh mắt đen của Vân Xán Nhi thoáng hiện vẻ chán ghét, liếc nhìn Thượng Thiếu Đàm. Cô ấy không hiểu vì sao anh cứ dai dẳng không buông như vậy. Nếu không phải vì anh cứ quấn lấy mình, có lẽ Ninh Tiêu cũng sẽ không nhắm vào cô ấy như thế. Biết đâu… cô ấy và Ninh Tiêu có thể trở thành bạn.