Chương 6: Vịt con xấu xí

Hà Nguyệt nghiêm giọng nói: “Từ hôm nay, bạn học Ninh Tiêu chuyển sang học ở lớp 1. Thượng Thiếu Đàm, em dẫn một bạn nam đi kho lấy bàn ghế về cho Ninh Tiêu.”

Thượng Thiếu Đàm cao ráo, ngồi ở hàng cuối, nghe gọi liền đứng dậy. Người bạn thân cùng lớp chẳng cần nói cũng tự giác đi theo.

Ninh Tiêu liếc nhìn Thượng Thiếu Đàm: [À, hóa ra tên tra nam trông thế này.]

Anh cao khoảng mét tám, khí chất nổi bật, mặc đồng phục kiểu Anh màu xám bạc, trông như công tử nhà giàu, từng cử chỉ đều toát ra vẻ kiêu ngạo nhàn nhạt. Mà anh… quả thực có tư cách để kiêu.

Thượng Thiếu Đàm đi lên bục giảng, Ninh Tiêu theo đúng nhân thiết, cong môi cười ngọt ngào: “Thiếu Đàm, làm phiền anh giúp tôi khiêng bàn ghế nhé.”

Giọng nói mềm mại, êm tai, không chỉ nam sinh mà cả nhiều nữ sinh trong lớp cũng đỏ mặt khi nghe.

Thượng Thiếu Đàm nhàn nhạt gật đầu. Trước khi ra khỏi lớp, anh còn cố ý liếc nhìn Vân Xán Nhi ngay trước mặt Ninh Tiêu. Ánh mắt Ninh Tiêu lập tức lạnh đi. Cô nhìn về phía Vân Xán Nhi, chỉ thấy đỉnh đầu và vòng tóc xoáy, mấy sợi tóc hơi ửng đỏ trông mềm mại ngoan ngoãn. Chắc chắn sờ vào sẽ rất thích.

Hà Nguyệt nói với Ninh Tiêu: “Em tạm ngồi vào chỗ của Thượng Thiếu Đàm.”

“Những người khác tự học, học thuộc bài. Tiết sau tôi kiểm tra.”

Ninh Tiêu đeo cặp đi về hàng cuối ngồi xuống. Có người định quay đầu bắt chuyện thì bị tiếng gõ bàn của Hà Nguyệt dọa cho quay lại ngay.

Thấy xung quanh ai cũng đang học bài, không ai chú ý, Ninh Tiêu tranh thủ cho viên thuốc ký ức vào miệng. Thuốc vừa chạm lưỡi đã tan, trong khoang miệng lan ra vị ngọt dịu. Cô cảm nhận một chút, không thấy có gì khác thường.

Đúng là trí nhớ bị phá hủy hoàn toàn. Ninh Tiêu nghĩ đến tiết Ngữ văn sáng mai mà đau đầu. Giờ chỉ có thể cầu trời để Hà Nguyệt đừng gọi trúng cô.

Trong lớp chỉ còn một chỗ trống bên cạnh Thượng Thiếu Đàm. Hà Nguyệt bảo anh kê bàn ghế sang bên, điều chỉnh theo chiều cao, xếp chỗ cho Ninh Tiêu ngồi ở hàng áp chót sát cửa sổ. Phía sau cô là Nguyên Ngụy.

Chuông tan học vang lên, Hà Nguyệt cầm giáo án rời đi, lớp học lập tức ồn ào hẳn lên.

Ninh Tiêu đang nhìn chằm chằm bóng lưng gầy gò của Vân Xán Nhi thì có người nhẹ nhàng vỗ vai cô. Quay đầu lại, là Nguyên Ngụy.

Cô nhướng mày: “Có việc?”

Nguyên Ngụy gãi đầu, cười ngượng: “Ninh Tiêu, làm quen chính thức nhé. Tôi là Nguyên Ngụy – Nguyên trong Nguyên Minh Thanh, Ngụy trong Tề Sở Yên Hàn Triệu Ngụy Tần. Tôi là bạn thân của Thượng Thiếu Đàm. Cô muốn hỏi gì cứ hỏi tôi, biết gì tôi nói nấy.”

Nguyên Ngụy đã sớm lên sẵn chiến lược theo đuổi.

Ninh Tiêu thích Thượng Thiếu Đàm cũng không sao. Anh ta là bạn thân của Thượng Thiếu Đàm, có lý do tiếp cận Ninh Tiêu, sau đó chậm rãi lấy nhu thắng cương, kiên trì một chút, sớm muộn gì cũng lay động được cô.

Ninh Tiêu có ấn tượng với Nguyên Ngụy. Trong truyện, anh ta là nam phụ hiếm hoi còn chút lương tâm, về sau từng giúp Vân Xán Nhi không ít.

“Được, vậy làm phiền anh.” Khóe môi đỏ của Ninh Tiêu cong lên, ánh mắt mềm như nước thu.

“Không phiền, không phiền!” Nguyên Ngụy nhìn nụ cười ấy mà đầu óc choáng váng.

Gu thẩm mỹ của Thượng Thiếu Đàm đúng là kỳ quái. Xinh đẹp như vậy mà còn không thích, đẹp thế này nhìn thôi đã thấy dễ chịu rồi!

Khối mười trường tư thục Bác Minh không có tự học buổi tối. Năm giờ chiều tan học đúng giờ, sau giờ học còn có vô số hoạt động ngoại khóa: Bơi lội, chạy bộ, cờ vây, piano, bowling… Mỗi học sinh bắt buộc phải chọn ít nhất một môn, mỗi tuần tham gia ba buổi.

“Ninh Tiêu” chọn piano và bowling.

Vân Xán Nhi chọn bơi lội.

Ninh Tiêu trực tiếp tìm Phương Lỗi đổi sang bơi lội.

Bảy giờ tối là giờ hoạt động. Ninh Tiêu đến phòng thay đồ sớm mười phút để thay đồ bơi, vừa hay gặp Vân Xán Nhi cũng đang chuẩn bị thay.

[Đinh! Điểm cốt truyện thứ hai sắp kích hoạt, xin ký chủ chuẩn bị sẵn sàng!]

Vân Xán Nhi nhìn thấy Ninh Tiêu thì khựng bước, cầm bộ đồ bơi cúi đầu tiếp tục đi về phía trước. Ninh Tiêu tiến lên một bước, chặn cô ấy lại:

“Vân Xán Nhi, tôi đã chuyển sang hoạt động bơi lội rồi. Sau này nhớ đợi tôi cùng đi bơi.”

Ninh Tiêu đã thay xong đồ bơi, đường cong cơ thể lộ ra trọn vẹn. Vân Xán Nhi ngẩng lên liếc nhìn cô một cái, làn da Ninh Tiêu trắng đến chói mắt, cô ấy vội vàng dời tầm mắt đi, thấp giọng nói:

“Thượng Thiếu Đàm không tham gia bơi lội.”