Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Nữ Phụ Độc Ác Được Sủng Lên Tận Trời

Chương 4: Vịt con xấu xí

« Chương TrướcChương Tiếp »
[Hết một phút! Chúc mừng ký chủ hoàn thành điểm cốt truyện đầu tiên, nhận được 10 điểm! Tổng điểm hiện tại: 10.]

Ninh Tiêu giành lại quyền kiểm soát cơ thể, lập tức kéo lấy người Vân Xán Nhi đang ngã xuống. Cô ấy bị một lực mạnh kéo lại, cả người trực tiếp đâm vào lòng Ninh Tiêu.

Vân Xán Nhi sợ đến ngây người, ngẩng đầu nhìn thiếu nữ trước mặt. Khoảng cách gần đến mức có thể nhìn rõ đôi mắt trong veo, làn da trắng mịn cùng đôi môi hồng nhạt... hoàn toàn không hiểu vì sao cô ấy lại bị kéo trở lại.

Ninh Tiêu đỡ lấy eo Vân Xán Nhi, không nhịn được cau mày. Cô ấy quá gầy, gầy đến mức Ninh Tiêu chỉ cần một cánh tay đã có thể ôm trọn vòng eo ấy.

“Sau này, ăn trưa cùng tôi.” Ninh Tiêu nói.

Vân Xán Nhi cúi mắt: “Tôi sẽ không tiếp cận Thượng Thiếu Đàm trong giờ nghỉ trưa đâu, cô không cần giám sát tôi.”

Ninh Tiêu nhìn hàng mi đang khẽ run của cô ấy, bật cười khẽ: “Tôi không sợ cô tiếp cận Thượng Thiếu Đàm, tôi sợ Thượng Thiếu Đàm tiếp cận cô. Trưa sau ăn cùng tôi, quyết vậy đi.”

Ninh Tiêu buông tay khỏi vòng eo mảnh khảnh kia, xoay người đi ra khỏi rừng trúc: “Đi thôi, bây giờ về ký túc xá vẫn còn nghỉ được nửa tiếng.”

Vân Xán Nhi đứng ngẩn ra, nhìn theo bóng lưng cao ráo của Ninh Tiêu. Bộ não vốn luôn tỉnh táo của cô ấy lúc này lại rối loạn hiếm thấy.

“Còn không đi? Hay cô định ngủ luôn trong rừng trúc?”

Ninh Tiêu quay đầu lại, khóe môi cong lên, vừa tà khí, vừa... dịu dàng.

[Dịu dàng cái quỷ gì chứ! Ninh Tiêu làm sao có thể dịu dàng với mình được?]

Vân Xán Nhi nhanh chân bước lên, đi theo sau Ninh Tiêu, hai người cùng hướng về khu ký túc xá.

Buổi chiều vào học, Ninh Tiêu mới nhớ ra mình học lớp 5, còn Vân Xán Nhi và Thượng Thiếu Đàm đều ở lớp 1.

Ninh Tiêu nói với hệ thống 13579: “Tiểu Kỳ, tôi muốn chuyển sớm sang lớp 1.”

Theo cốt truyện ban đầu, phải đến tuần sau Ninh Tiêu mới chuyển lớp. Khi đó, cô sẽ lấy cớ những lời đồn xoay quanh Vân Xán Nhi và Thượng Thiếu Đàm để sang giám sát hai người.

[Hệ thống đang kiểm tra… Ting! Việc chuyển lớp sớm không ảnh hưởng lớn đến cốt truyện tổng thể, cho phép chuyển lớp ngay lập tức!]

Ninh Tiêu lập tức đi tìm Phó hiệu trưởng khối 10 - Phương Lỗi.

“Thầy Phương, em muốn chuyển lớp.” Ninh Tiêu bước tới trước bàn làm việc bằng gỗ đỏ, nói.

Phương Lỗi đẩy gọng kính, ngạc nhiên hỏi: “Sao đột nhiên lại muốn chuyển sang lớp 1 vậy, Tiêu Tiêu?”

Trường Bác Minh là của nhà Thượng Thiếu Đàm, nhà họ Ninh lại có cổ phần trong trường, hơn nữa Ninh Tiêu còn được coi là “bạn gái tương lai” của Thượng Thiếu Đàm nên ban giám hiệu luôn rất khách khí với cô.

Ninh Tiêu nửa thật nửa đùa: “Dạo này Thượng Thiếu Đàm được nhiều người chú ý quá, em sợ bị người khác cướp mất, sang lớp 1 trông chừng anh ta.”

Tiện thể để khỏi có cơ hội bắt nạt Vân Xán Nhi sau lưng cô. Phương Lỗi hiểu ra, gật đầu cười: “Chuyển lớp thì được, nhưng không được ảnh hưởng việc học.”

Chuyện tình cảm học trò, ông không định can thiệp.

Ninh Tiêu chỉ chiếc balo sau lưng: “Em đã thu dọn đồ rồi, thầy dẫn em sang lớp 1 luôn đi.”

Phương Lỗi bật cười, đứng dậy: “Được, đi thôi.”

Cách phân lớp ở trường Bác Minh rất đơn giản: Theo thành tích.

Lớp 1 giỏi nhất, lớp 10 kém nhất. Mỗi kỳ thi tháng, hai học sinh cuối lớp bị đẩy xuống lớp dưới, hai học sinh đứng đầu được lên lớp trên.

Dĩ nhiên, đó chỉ là quy định cơ bản.

Còn có một cách khác chính là quan hệ: Ví dụ như Ninh Tiêu.

“Ninh Tiêu” thành tích chỉ ở mức trung bình, nên bị phân vào lớp 5. Trước kia cô không để tâm, vì nghĩ không ai dám tranh Thượng Thiếu Đàm với mình, không học cùng lớp ngược lại còn có cảm giác mới mẻ.

Ninh Tiêu cùng Phương Lỗi đi thang máy lên tầng cao nhất. Ra khỏi thang máy, rẽ phải, phòng học đầu tiên chính là lớp 10A1. Giờ đang lên lớp, hành lang yên tĩnh. Đến gần cửa lớp mới mơ hồ nghe thấy giọng giáo viên Ngữ văn lên xuống nhịp nhàng.

Phương Lỗi giơ tay gõ cửa. Lớp học lập tức yên lặng, cửa nhanh chóng mở ra từ bên trong. Giáo viên Ngữ văn lớp 1, đồng thời là chủ nhiệm — Hà Nguyệt Đồng — là một phụ nữ trung niên nghiêm khắc, nếp nhăn giữa mày hằn sâu.

“Phó hiệu trưởng Phương, có chuyện gấp gì sao? Sao lại tìm tôi giữa giờ học?” Năng lực giảng dạy của Hà Nguyệt thuộc top đầu trường nên bà rất có khí thế, nói chuyện với Phương Lỗi cũng không hề khách sáo.
« Chương TrướcChương Tiếp »