“Xán Nhi, nhìn tôi được không?” Thượng Thiếu Đàm nghiến răng, cố gắng nói bằng giọng dịu dàng.
Vân Xán Nhi ngẩng đầu. Đôi mắt đen láy dưới ánh nắng không ngại nhìn thẳng vào anh khiến Thượng Thiếu Đàm sững người trong chốc lát, đáy mắt lóe lên vẻ kinh diễm. Trước đây chưa từng để ý, thì ra đôi mắt của Vân Xán Nhi lại đẹp đến vậy.
“Anh nói đi.”
“Xán Nhi, có lẽ em không biết... Thật ra tôi đã chú ý đến em từ rất lâu rồi.”
Hàng mi Vân Xán Nhi khẽ rũ xuống, tâm trí lơ đãng nghĩ: [Vậy sao tôi không biết? Nếu ánh mắt ghen tị của anh có thể hóa thành dao, tôi đã sớm bị đâm thủng rồi.]
“Xán Nhi, tôi thích em. Ở bên tôi được không?”
Phần lớn những lời Thượng Thiếu Đàm nói ở giữa, Vân Xán Nhi đều không nghe lọt tai. Khi hoàn hồn lại, cô ấy cuối cùng cũng nghe thấy lời tỏ tình, không khỏi kinh ngạc nhìn anh.
[Thượng Thiếu Đàm bị làm sao vậy? Lại đi tỏ tình với người mà anh ta ghét nhất?]
“Xán Nhi?”
Không chờ được câu trả lời, Thượng Thiếu Đàm gọi một tiếng, vươn tay định chạm vào vai cô ấy. Vân Xán Nhi như bị dọa sợ, co người né tránh, sắc mặt càng thêm tái nhợt, đôi mắt đen phủ một tầng sương nước:
“Không được. Vị thành niên không được yêu sớm.”
Thượng Thiếu Đàm suýt thì không phản ứng kịp: [Mình thế mà... bị từ chối rồi?]
Một luồng tức giận dâng lên từ l*иg ngực, nghẹn ở cổ họng khiến anh không nói nổi lời nào.
Vân Xán Nhi bình tĩnh nhìn lại, nét mặt mang theo cảm giác như đã chuẩn bị sẵn tinh thần chịu đựng.
Tức giận, bực bội, thất bại, xấu hổ...
Thượng Thiếu Đàm giận dữ rời khỏi rừng trúc. Mấy người bạn xấu cũng chẳng buồn che giấu, cầm máy quay đuổi theo. Quen nhau bao năm, đây là lần đầu họ thấy Thượng Thiếu Đàm mất kiểm soát cảm xúc như vậy.
Vân Xán Nhi này... đúng là một chiến binh.
[Ký chủ, đến lúc rồi! Mau lên!]
Hệ thống 13579 hưng phấn thổi kèn xung phong.
Ninh Tiêu hít sâu một hơi, bước ra con đường nhỏ trước rừng trúc, vừa xoay người đã bất ngờ đối diện với một đôi mắt đen.
Trong khoảnh khắc đó, cô nhìn thấy màn đêm vô tận, dòng ngân hà lặng lẽ trôi, biển sâu tĩnh mịch... Đôi mắt ấy sâu hơn bất kỳ màu sắc nào, nhưng cũng rực rỡ hơn tất cả.
Ngay giây tiếp theo, cơ thể Ninh Tiêu bị tiếp quản.
“Ninh Tiêu” giơ tay, thô bạo đẩy mạnh Vân Xán Nhi một cái. Cô ấy loạng choạng lùi lại mấy bước, lưng đập vào thân trúc cứng rắn. Cơn đau khiến đôi mắt đen lập tức ngấn nước, sắc mặt trắng bệch như giấy.