Chương 2: Vịt con xấu xí

[Ký chủ, đó là nữ chính!]

Hệ thống 13579 kích động lên tiếng.

Ninh Tiêu: “Tôi nhận ra rồi.”

Cô nhận ra chiếc túi vải bố màu đen trong tay Vân Xán Nhi, trên đó in tên một siêu thị nào đó. Trong toàn bộ trường trung học tư thục Bác Minh, ngoài Vân Xán Nhi ra thì không ai dùng loại túi vải quà tặng quảng cáo này để đựng sách.

Nửa đầu cuộc đời của Vân Xán Nhi là một bi kịch hoàn toàn.

Vừa sinh ra đã bị ôm nhầm trong bệnh viện. Gia đình hiện tại thấy cô ấy không giống người nhà họ Vân: Không cao ráo xinh xắn, lại còn là con gái nên từ nhỏ đã chẳng mấy để tâm.

Hai người chị phía trên rất giỏi nhìn sắc mặt cha mẹ, cả công khai lẫn ngấm ngầm đều không ít lần bắt nạt cô ấy, dù sao cha mẹ họ Vân cũng sẽ không can thiệp.

Gia cảnh nhà họ Vân chỉ ở mức trung bình. Vân Xán Nhi từ nhỏ đã bộc lộ năng khiếu học tập, tham gia nhiều cuộc thi và đạt không ít giải thưởng.

Hiệu trưởng trường Bác Minh vừa hay là giám khảo của một trong số cuộc thi đó, trước kỳ thi tuyển sinh đã gọi điện cho nhà họ Vân, lấy điều kiện năm mươi vạn tiền học bổng và miễn toàn bộ học phí sinh hoạt để mời cô ấy nhập học.

Nhà họ Vân tất nhiên không từ chối. Nhận được năm mươi vạn, họ lập tức dùng số tiền đó chuyển cả hai người chị của Vân Xán Nhi vào học tại Bác Minh.

Hai người chị dùng balo hàng hiệu giá bốn chữ số trở lên, còn Vân Xán Nhi chỉ có thể dùng túi vải tặng kèm của siêu thị.

“Tiểu Kỳ, Vân Xán Nhi đáng thương quá, tôi không muốn bắt nạt cô ấy.” Ninh Tiêu nhìn theo bóng lưng gầy gò trầm mặc phía trước, khẽ nói.

[Cốt truyện cưỡng chế không cần ký chủ tự làm đâu nhé. Chỉ cần đến đúng thời gian, đúng địa điểm, cơ thể sẽ tự động bị tiếp quản một phút, hết một phút là nhiệm vụ kết thúc, ký chủ muốn làm gì cũng được. Làm nhiệm vụ kiếm điểm dễ lắm!]

Hệ thống 13579 dừng lại hai giây, rồi hỏi tiếp: [Nhưng tại sao ký chủ lại gọi tôi là Tiểu Kỳ?]

“13579 toàn là số lẻ.”

Nghe xong lời giải thích của hệ thống, gánh nặng trong lòng Ninh Tiêu vẫn không hề giảm bớt. Cho dù cô biết Vân Xán Nhi chỉ là nhân vật trong tiểu thuyết, cô cũng không thể vì mạng sống của mình mà thản nhiên đi bắt nạt kẻ yếu.

Ninh Tiêu giữ một khoảng cách vừa phải theo sau Vân Xán Nhi, cô tìm một góc khuất tiện quan sát, chờ nam chính đến tỏ tình.

Dung mạo Vân Xán Nhi không tính là xuất sắc, nam chính tỏ tình dĩ nhiên không phải vì bị nhan sắc mê hoặc.

[Làm nhiệm vụ kiếm điểm dễ lắm!]

Hệ thống 13579 dừng lại hai giây, rồi hỏi tiếp: [Nhưng tại sao ký chủ lại gọi tôi là Tiểu Kỳ?]

“13579 toàn là số lẻ.”

Nghe xong lời giải thích của hệ thống, gánh nặng trong lòng Ninh Tiêu vẫn không hề giảm bớt. Cho dù cô biết Vân Xán Nhi chỉ là nhân vật trong tiểu thuyết, cô cũng không thể vì mạng sống của mình mà thản nhiên đi bắt nạt kẻ yếu.

Ninh Tiêu giữ một khoảng cách vừa phải theo sau Vân Xán Nhi, cô tìm một góc khuất tiện quan sát, chờ nam chính đến tỏ tình.

Dung mạo Vân Xán Nhi không tính là xuất sắc, nam chính tỏ tình dĩ nhiên không phải vì bị nhan sắc mê hoặc.

Thượng Thiếu Đàm từ nhỏ đã là con cưng của trời: Thông minh, đẹp trai, gia thế hiển hách... Nhà họ Thượng là hào môn đỉnh cấp của Phong Thành, trường Bác Minh cũng là một trong những sản nghiệp của họ.

Thượng Thiếu Đàm vốn tin chắc mình sẽ là thủ khoa kỳ thi vào cấp ba của Phong Thành, ai ngờ giữa đường xuất hiện một “ngựa ô” là Vân Xán Nhi hơn anh tận mười điểm.

Sau khi nhập học, anh phát hiện Vân Xán Nhi cũng vào Bác Minh, Thượng Thiếu Đàm ôm tâm lý muốn so tài, tăng cường học tập nhưng trong kỳ thi tháng đầu tiên vẫn không thể vượt qua cô ấy.

Tuần trước, khi tụ tập với bạn bè, có người đùa rằng yêu đương sẽ khiến thành tích sa sút, chỉ cần Thượng Thiếu Đàm dùng mỹ nam kế, Vân Xán Nhi chắc chắn sẽ mắc câu, lúc đó hạng nhất khối sẽ trở về tay anh ta.

Thượng Thiếu Đàm tự trọng rất cao, lúc đầu từ chối, nhưng sau khi thua một ván cược trong trò chơi, bị ép phải đồng ý một yêu cầu và tất cả đều thống nhất bắt anh phải đi tỏ tình với Vân Xán Nhi.

Bị mọi người xúi giục, anh không hiểu sao lại gật đầu.

Vài người bạn còn muốn mang máy quay tới xem tận mắt.