Nguyên Ngụy trợn mắt: “Xinh một chút á! Thôi được rồi, nhìn chuyện cậu chê Ninh Tiêu nhưng lại đi tỏ tình với Vân Xán Nhi là đủ biết gu thẩm mỹ của cậu có vấn đề.”
Thượng Thiếu Đàm lười giải thích. Anh sao có thể thích Vân Xán Nhi, ngoài thành tích học tập ra thì chẳng có gì đáng nói. Nhưng anh chỉ là không vừa mắt cô ấy, cố tình tỏ tình để Ninh Tiêu khó chịu mà thôi.
“À đúng rồi.” Thượng Thiếu Đàm chợt nhớ ra chuyện mình vô tình nghe được ở phòng Ngữ văn, khóe môi cong lên.
“Ninh Tiêu sắp rời khỏi lớp 1 rồi.”
Nguyên Ngụy cuống lên: “Sao có thể? Cô ấy vừa chuyển đến, sao lại đi nhanh như vậy? Còn hơn hai tuần nữa mới tới kỳ thi tháng mà!”
“Cậu không biết thôi.” Thượng Thiếu Đàm bĩu môi.
“Vốn dĩ cô Hà đã không muốn nhận Ninh Tiêu. Hai người cá cược với nhau, nếu kỳ thi tháng Ninh Tiêu vào top 50 thì được ở lại. Ai ngờ cô ta tự tìm đường chết, chọc giận cô Hà. Giờ thỏa thuận đổi rồi: Ninh Tiêu phải đọc ngược trôi chảy bài cổ văn vừa học, trong vòng một ngày.”
Anh cười lạnh: “Chuyện không tưởng. Lần này Ninh Tiêu chắc chắn phải đi.”
Để chắc chắn độ khó, Thượng Thiếu Đàm còn tự thử đọc ngược bài đó. Một tiếng trôi qua, anh chỉ nhớ được một đoạn nhỏ, lại còn ngập ngừng. Đến anh còn không làm được, Ninh Tiêu thì càng không thể.
Trong khi đó, “chắc chắn không làm được” - Ninh Tiêu đã đứng trong phòng giáo vụ. Cô Hà có việc, sẽ đến muộn vài phút. Trong phòng chỉ có Ninh Tiêu và thầy Phương Lỗi.
Thấy Ninh Tiêu tay không, Phương Lỗi lo lắng: “Sao em không mang theo sách? Còn có thể xem lại vài lần.”
Ninh Tiêu phất tay, ung dung: “Không cần đâu thầy, em thuộc rồi.”
Phương Lỗi tưởng cô đang cố tỏ ra cứng cỏi: “Biết thế hôm qua không đổi điều kiện… Thi vào top 50 vẫn có xác suất cao hơn.”
Ninh Tiêu hiểu, có những người không tận mắt chứng kiến thì giải thích bao nhiêu cũng vô ích. Cô không nói thêm, chỉ thản nhiên chờ cô Hà. Khoảng mười phút sau, Hà Nguyệt mới đến. Không chỉ một mình, bà còn dẫn theo ba “cái đuôi”.
Thượng Thiếu Đàm: Đến xem kịch, tiện cười nhạo.
Nguyên Ngụy: Đến vì lo lắng cho người mình thích.
Vân Xán Nhi: Đến để xem cô Hà bị vả mặt.
Ninh Tiêu nheo mắt: “Cô Hà, dẫn nhiều người vậy là có ý gì?”
“Tìm vài học sinh làm chứng thôi.” Hà Nguyệt nói lạnh nhạt.
“Thầy Phương, chắc không vấn đề gì chứ?”
Sắc mặt Phương Lỗi không đẹp. Chuyện vốn chỉ ba người biết, giờ kéo thêm học sinh lớp 1 vào thì là thế nào? Nếu Ninh Tiêu thất bại rồi bị truyền ra ngoài, mất mặt biết bao.
“Cô Hà, như vậy không ổn đâu. Hôm qua đã nói tôi làm chứng rồi mà…”
“Thầy Phương!” Hà Nguyệt cắt ngang.
“Rõ ràng thầy thiên vị Ninh Tiêu. Tôi sợ tiêu chuẩn đánh giá của thầy không công bằng nên mới gọi thêm người. Học sinh là công tâm nhất, tuyệt đối không thiên vị ai.”
Vân Xán Nhi: [Em thiên vị Ninh Tiêu 100%.]
Nguyên Ngụy: [Sao tự nhiên thấy chột dạ vậy?]
Thượng Thiếu Đàm ho nhẹ, mỉm cười: “Thầy Phương yên tâm, bọn em sẽ không nói lung tung.”
Phương Lỗi còn định phản đối, Ninh Tiêu đã lên tiếng: “Không sao đâu thầy. Em tin Thượng Thiếu Đàm… và họ sẽ không nói ra ngoài.”
Cô nói xong còn mỉm cười với Thượng Thiếu Đàm, ánh mắt rực rỡ. Vân Xán Nhi nhìn Thượng Thiếu Đàm, rồi nhìn Ninh Tiêu, trong lòng bỗng nặng trĩu.
Đương sự không phản đối, ba người kia liền thuận lý thành chương ở lại. Ai cũng mang theo sách Ngữ văn, chỉ riêng Ninh Tiêu tay không.
Hà Nguyệt mỉa mai: “Không mang sách, em định bỏ cuộc rồi à?”
Ninh Tiêu mỉm cười: “Chờ em đọc xong, cô sẽ biết.”
Thấy cô quá tự tin, Hà Nguyệt sinh nghi: “Khoan đã. Trước khi bắt đầu, tôi phải kiểm tra xem em có mang thiết bị điện tử gì không?”
Ninh Tiêu dang tay: “Em không hiểu cô nghi thần nghi quỷ cái gì, nhưng nếu cô nghi ngờ thì cứ kiểm tra.”
Cô ra ngoài còn chẳng mang điện thoại, lấy đâu ra thiết bị. Hà Nguyệt đặc biệt chú ý đến tai cô, tiến lại kiểm tra kỹ trong ngoài mấy lượt, xác nhận không có gì mới lùi lại:
“Được rồi, bắt đầu đi.”
Ninh Tiêu bình thản đối diện những ánh mắt hồi hộp, thấp thỏm và đắc ý. Cô mở miệng, đọc ra chữ đầu tiên. Thấy trừ Vân Xán Nhi ra, những người khác đều cúi xuống nhìn sách, cô còn nháy mắt với Vân Xán Nhi, rồi đọc ngược toàn bộ bài cổ văn với tốc độ kinh người.
Một phút… Xong!
Phương Lỗi không có sách, căng thẳng hỏi: “Thiếu Đàm, thế nào?”