“Thầy Phương, đây là chuyện giữa tôi và Ninh Tiêu. Thầy không đồng ý, không có nghĩa là Ninh Tiêu sẽ không đồng ý.”
“Tôi đến nói với thầy chỉ là muốn nhờ thầy làm chứng, để tránh sau này một trong hai bên không giữ lời.”
“Người không giữ lời rõ ràng là cô!” Phương Lỗi suýt nữa thì buột miệng nói ra.
"Trưa nay, tan học tôi sẽ gọi Tiêu Tiêu tới.”
Ông biết nếu không làm Hà Nguyệt chết tâm thì bà sẽ không bỏ qua. Dù sao Ninh Tiêu cũng sẽ không đồng ý điều kiện đó, gọi cô đến nói thẳng là xong.
…
Buổi sáng có bốn tiết.
Thường thì giáo viên vừa giảng xong câu trước, giây sau Ninh Tiêu đã quên sạch. Học cả buổi sáng, cô không nhớ nổi một chữ. Nhưng cô vẫn nhớ chuyện ăn trưa cùng Vân Xán Nhi, đó là việc xảy ra trước khi cô uống thuốc trí nhớ nên không quên được.
Ninh Tiêu chẳng nghe giảng bao nhiêu, bút cũng không cầm. Nhét đại sách vào ngăn bàn, thu dọn xong liền cầm thẻ cơm lên bục giảng đợi Vân Xán Nhi.
Lòng tự trọng của Thượng Thiếu Đàm vẫn chưa hồi phục, thấy Ninh Tiêu thì cố tình tránh đi.
Vân Xán Nhi thu dọn rất chậm. Đến khi xong xuôi, trong lớp chỉ còn lại cô ấy và Ninh Tiêu.
Ninh Tiêu chống khuỷu tay lên bàn giáo viên, giọng lười biếng: “Vân Xán Nhi, tôi chưa từng thấy ai thu dọn bàn mà chậm như cô.”
Vân Xán Nhi nhét cuốn sách cuối cùng vào giá, đỏ mặt đứng bật dậy: “Xin lỗi… tôi xong rồi.”
“Ừm, tôi cũng thấy vậy rồi.”
“Không thì tộ đói đến xỉu mất, cô định để tôi ăn với ai?”
Lời nào cũng đầy ý châm chọc, nhưng giọng Ninh Tiêu lại uể oải quyến rũ một cách kỳ lạ. Mặt Vân Xán Nhi đỏ bừng như bị lửa đốt, đôi mắt đen láy ngập nước.
“Nóng ghê.”
Đầu ngón tay lạnh của Ninh Tiêu chạm nhẹ lên má cô ấy, rồi thu về, quay người nói: “Đi thôi, đi ăn.”
Nếu không phải dạ dày liên tục biểu tình, có lẽ cô đã quên mất mình định làm gì. Vân Xán Nhi ngại đi song song với Ninh Tiêu, lặng lẽ theo sau nửa bước. Cô ấy luôn không nhịn được mà nhìn bóng lưng Ninh Tiêu.
Mái tóc khẽ tung bay, chiếc cổ trắng mảnh lộ ra giữa làn tóc, vòng eo thon, đôi chân dài, cùng đôi giày da nhỏ dưới chân cô… Mọi thứ về Ninh Tiêu đều đẹp.
Hai người vừa ra khỏi tòa giảng đường, điện thoại trong tay Ninh Tiêu bỗng reo lên. Cô dừng bước, nghe máy. Nghe xong lời Phương Lỗi, cô cười khẽ một tiếng:
“Được, em qua ngay.”
Cúp máy, Ninh Tiêu quay sang Vân Xán Nhi: “Giờ tôi phải lên phòng giáo vụ một chuyến. Cô đi cùng tôi.”
Ánh nắng chiếu từ sau lưng, gương mặt xinh đẹp của cô vẫn rực rỡ đến mức chói mắt. Vân Xán Nhi hoàn toàn không nghe rõ cô nói gì, đã vô thức gật đầu:
“Được.”
Ninh Tiêu bật cười, xoa nhẹ mái tóc mềm của cô ấy: “Ngoan thật.”
Vân Xán Nhi đứng đợi bên ngoài, còn Ninh Tiêu gõ cửa rồi bước vào phòng giáo vụ. Trong phòng, Phương Lỗi ngồi sau bàn làm việc, Hà Nguyệt khoanh tay đứng đối diện. Không khí căng cứng giữa hai người chỉ dịu lại khi Ninh Tiêu xuất hiện.
Phương Lỗi đứng dậy, nở nụ cười áy náy: “Tiêu Tiêu, xin lỗi vì làm em mất giờ nghỉ trưa.”
“Không sao đâu, thầy Phương.”
Ninh Tiêu khoát tay, ánh mắt chuyển sang Hà Nguyệt: “Dù sao người muốn gặp em cũng không phải thầy, mà là cô Hà.”
“Cô Hà gọi em đến có điều gì chỉ giáo?”
Đôi mắt thu thủy của Ninh Tiêu phủ một tầng lạnh lẽo khiến người đối diện không khỏi rùng mình. Hà Nguyệt là người cảm nhận rõ nhất, sống lưng lạnh toát, da gà nổi lên.
Phương Lỗi thấy không khí không ổn, chủ động nói: “Cô Hà cho rằng chờ đến kỳ thi tháng thì quá lâu nên muốn thay đổi thỏa thuận giữa hai bên.”
“Ồ?” Ninh Tiêu nhướng mày, tỏ vẻ hứng thú.
“Đổi thế nào?”
Hà Nguyệt ho khẽ một tiếng: “Đổi thành… học thuộc bài. Chính là bài em không thuộc được trong tiết học sáng nay.”
“Chỉ vậy thôi à?” Ninh Tiêu tỏ ra khó tin.
“Cô Hà không thể chỉ vì em không thuộc bài mà nghi ngờ chỉ số thông minh của em được.”
“Thái độ này chẳng khác nào mở cửa sau cho em. Quá nhân từ, hoàn toàn không giống cô Hà.”
Hà Nguyệt cau mày: “Tôi không nghi ngờ trí thông minh của em. Vì thế, lần này em phải đọc ngược bài đó, đọc trôi chảy.”
Ninh Tiêu khẽ thở phào, rồi cười nhạt: “Em đã nói rồi, cô Hà đâu phải người nhân từ. Sao có thể đột nhiên dễ dãi như vậy. Nhưng cô muốn em đọc ngược thì được thôi, cô cho em bao nhiêu thời gian?”
Phương Lỗi liếc Hà Nguyệt một cái, ngầm cảnh cáo đừng đưa ra yêu cầu quá đáng.