“Tất nhiên là tôi không sai. Chuyện này không liên quan đến cô, đừng xen vào.”
Vân Xán Nhi: "…”
[Ninh Tiêu thật sự quá kỳ lạ. Vì sao lại dùng giọng nói dịu dàng như thế để nói ra những lời này? Nghe chẳng những không tổn thương, mà còn… đáng yêu một cách khó hiểu.]
Nghĩ đến đây, vành tai Vân Xán Nhi hơi ửng đỏ.
Thượng Thiếu Đàm thấy Vân Xán Nhi đi tìm Ninh Tiêu, cho rằng cô ấy bị Ninh Tiêu uy hϊếp nên mới qua đó. Anh đứng dậy, đi đến bên cạnh Vân Xán Nhi, vỗ nhẹ lên bờ vai gầy yếu của cô ấy:
“Xán Nhi, em không cần sợ cô ta. Sau này nếu Ninh Tiêu còn bắt nạt em, cứ nói với tôi.”
Nói xong, anh cảnh cáo liếc Ninh Tiêu một cái.
Vân Xán Nhi: "…”
[Ninh Tiêu bắt nạt tôi lúc nào chứ? Tôi thật sự muốn khuyên anh có bệnh thì nên đi uống thuốc. Thượng Thiếu Đàm trông đúng là không bình thường! Chẳng lẽ anh ta bị hoang tưởng sao?]
Ninh Tiêu suýt nữa thì trợn trắng mắt: [Tên tra nam này lấy đâu ra mặt mũi nói mình? Người cố ý để “Ninh Tiêu” bắt nạt Vân Xán Nhi chẳng phải chính là anh ta sao!]
“Thiếu Đàm, anh hiểu lầm rồi.” Ninh Tiêu cúi đầu, giọng đầy “tủi thân”, bờ vai khẽ run trông như sắp khóc.
“Tôi không hề bắt nạt Vân Xán Nhi, không tin thì anh hỏi cô ấy đi.”
Thượng Thiếu Đàm hừ lạnh một tiếng: “Nếu Xán Nhi nói thật trước mặt cô, sau này không biết sẽ bị cô trả thù thế nào đâu.”
Ninh Tiêu còn chưa nghĩ ra cách đáp trả lời tra nam đó thì Vân Xán Nhi đã không nhịn được nữa. Cô ấy trợn to đôi mắt đen láy, không vui nói với Thượng Thiếu Đàm:
“Bạn học Thượng, Ninh Tiêu không hề bắt nạt tôi. Cho dù có đi nữa, cũng không liên quan đến anh. Tôi mong anh đừng xen vào nữa.”
Thượng Thiếu Đàm: “?”
Kịch bản này… không giống những gì anh tưởng tượng. Chẳng phải Vân Xán Nhi nên xem anh là ân nhân cứu thế, cảm động đến mức sùng bái sao? Sao bây giờ trông cô lại như đang rất ghét anh?
Thượng Thiếu Đàm lập tức rối loạn.
Xung quanh có không ít người đang nhìn, anh có chút mất mặt, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh rồi quay về chỗ ngồi.
…
Ở phía bên kia, Hà Nguyệt vừa tan học đã xông thẳng đến phòng giáo vụ tìm Phương Lỗi đòi công đạo.
“Thầy Phương! Ninh Tiêu vào lớp tôi đúng là con sâu làm rầu nồi canh! Có em ấy ở đây, tôi không thể nào dạy học được!”
Cảnh tượng trên lớp hiện lên trong đầu, Hà Nguyệt tức đến đỏ bừng mặt mày, đập mạnh tay xuống bàn làm việc. “RẦM” một tiếng, chiếc cốc trà trên bàn Phương Lỗi cũng bật lên một chút.
Phương Lỗi ôn tồn khuyên nhủ: “Cô Hà, Tiêu Tiêu không phải kiểu học sinh cố ý gây sự. Có phải cô hiểu lầm em ấy rồi không? Nếu có hiểu lầm thì nên nói rõ ra.”
“Còn chuyện chuyển lớp của Ninh Tiêu, chẳng phải chúng ta đã thống nhất rồi sao? Nếu kỳ thi tháng sau em ấy không vào được top 50 toàn khối thì sẽ chuyển lớp. Mới có một ngày mà cô đã đổi ý, tôi rất khó xử.”
Phương Lỗi nhìn Hà Nguyệt với vẻ khó làm người. Hà Nguyệt cũng biết mình đuối lý, nhưng bà thật sự không chịu nổi việc Ninh Tiêu thách thức uy quyền của mình.
“Thầy Phương, tôi vừa mất mặt trên lớp vì em ấy. Sau này học sinh trong lớp còn nhìn tôi thế nào nữa? Có Ninh Tiêu ở đó, tôi thật sự rất khó giảng dạy. Hay là… chúng ta đổi điều kiện chuyển lớp được không?” Giọng bà đã mềm hơn, không còn gay gắt như ban nãy.
Phương Lỗi trầm ngâm một lúc: “Cô Hà muốn đổi điều kiện thế nào?”
Trong mắt ông, Ninh Tiêu tuyệt đối không thể lọt top 50, biết đâu điều kiện mới giúp cô lại làm được, đến lúc đó Hà Nguyệt cũng chẳng còn lý do ép chuyển lớp.
Hà Nguyệt nhớ tới chuyện Ninh Tiêu không thuộc nổi bài trên lớp, nói: “Học thuộc văn.”
Nói xong còn vội vàng bổ sung: “Thuộc làu làu, đọc ngược.”
Sắc mặt Phương Lỗi lập tức không vui.
Hà Nguyệt rõ ràng là đang cố tình làm khó!
“Đọc ngược thơ thất ngôn?”
Hà Nguyệt đã mặc kệ mặt mũi, chỉ mong lớp không có Ninh Tiêu: “Không. Một bài cổ văn tám trăm chữ.”
Cổ văn vốn đã khó hiểu, đọc ngược lại càng vô lý, huống chi là tám trăm chữ! Thuận đọc còn chưa chắc trôi chảy, nói gì đến đọc ngược!
Phương Lỗi trầm giọng: “Cô Hà, cô làm vậy là quá đáng rồi.”
Trong lòng Hà Nguyệt cười lạnh: [Thầy không thấy Ninh Tiêu quá đáng trên lớp thì thôi, còn nói tôi quá đáng? Nếu không phải nhà Ninh là cổ đông của trường, tôi đã đá Ninh Tiêu ra khỏi lớp từ lâu rồi. Không, ngay từ đầu tôi đã không muốn cho Ninh Tiêu vào lớp 1!]